tuden
02-26-2011, 10:00 AM
Anh là tác giả bản nhạc bất hủ “Những Ðồi Hoa Sim”. Dzũng Chinh là bút danh trước khi anh vào lính. Nguyễn Bá Chính là tên thật của chàng tân binh khóa 39 HSQ Trừ Bị Quang Trung vào thời điểm tháng 9 năm 1965. Vài năm, sau khi ra trường, có lẽ chán nản với cấp bực trung sĩ, anh xin học khóa Sĩ quan đặc biệt,
Ngày Dzũng Chinh phổ biến bản nhạc này, lúc đó ông đang còn là sinh viên Luật khoa Saigon. Sau khi bản nhạc nổi tiếng qua tiếng hát của ca sĩ Phương Dung (khoảng 1961-1962), ông phải vào lính, ông được điều xuống miền Tây, và trong một chuyến công tác, xe ông bị trúng mìn trên QL 4, chuẩn úy Nguyễn Bá Chinh chết, được đưa về nghĩa trang quân đội Gò Vấp với bia ký là "Cố Thiếu úy Nguyễn Bá Chinh". Ngoài bản nhạc "Những đồi hoa sim" ,ông còn phổ một số bài khác như "Tha La xóm đạo" (thơ Hoàng Trung Thông), "Các anh đi" (cùng tác giả Hoàng Trung Thông), v..v...
Những Đồi Hoa Sim
nhạc: Dzũng Chinh - thơ: Hữu Loan
Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
khi còn tóc búi vai
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến
ai hẹn được ngày về
rồi một chiều mây bay
từ nơi chiến trường Đông Bắc đó
lần ghé về thăm xóm hoàng hôn khuất sau đồi
Những chiều hành quân ôi những chiều hành quân
tím chiều hoang biền biệt
Một chiều hành quân được tin em gái mất
chiếc thuyền như vỡ đôi
Phút cuối không nghe được em nói
không nhìn được một lần dù một lần đơn sơ
để không chết người trai khói lửa
mà chết người em gái hậu phương tuổi xuân thì
Ôi ngày trở lại nhìn đồi sim nay vắng người em thơ
ôi đồi sim tím chạy xa khuất lan dần trong bóng tối
Xưa chưa nói gì bên em
một người đi chưa về mà đành lỡ bước tơ duyên
nói nói gì cho mây gió một rừng đầy hoa sim nên để
chiều đi không hết
Tím cả chiều hoang nay tím cả chiều hoang
đến ngồi bên mộ nàng
từ dạo hợp hôn nàng không may áo cưới
thoáng buồn trên nét mi
Khói thuốc bên hương tàn nghi ngút bên mộ đầy cỏ vàng
mà đường về thênh thang đồi sim vẫn còn trong lối cũ
giờ thiếu người xưa ấy đồi hoang vẫn tiêu điều ...
Sau khi tàu hỏa Thống Nhất chạy được vài chuyến (1976), thì Hữu Loan đã vào Nam thăm thân nhân trên chuyến tàu này. Khi xuống ga Saigon, ông tình cờ nghe một giọng hát những lời có phần....quen quen. Tìm, thì thấy một người ăn mày....cụt chân (khiếm cước cái bang) đang ôm cây Ghi-ta cũ mèm ngồi ở góc sân ga, đang dạo và hát rất đúng nhịp bài hát của Dzũng Chinh. Hữu Loan ngồi nghe hết bản nhạc, rồi mới gợi chuyện, hỏi người hát rong ấy về bản nhạc và nguyên nhân nào làm anh cụt chân, người kia trả lời "...bị thương ở trận Bình Long anh dũng...."
Hữu Loan ái ngại, và yêu cầu anh kia hát lại, ông ngồi nghe hết bản nhạc rồi đứng dậy, móc hết tiền còn trong túi đưa cho "người nghệ sĩ nghèo", kèm theo lời cảm ơn và nói cho anh nghe "...Tôi là tác giả bài thơ đó !"
Ông bỏ đi trong sự ngẩn ngơ của người ăn xin.......
Ngày Dzũng Chinh phổ biến bản nhạc này, lúc đó ông đang còn là sinh viên Luật khoa Saigon. Sau khi bản nhạc nổi tiếng qua tiếng hát của ca sĩ Phương Dung (khoảng 1961-1962), ông phải vào lính, ông được điều xuống miền Tây, và trong một chuyến công tác, xe ông bị trúng mìn trên QL 4, chuẩn úy Nguyễn Bá Chinh chết, được đưa về nghĩa trang quân đội Gò Vấp với bia ký là "Cố Thiếu úy Nguyễn Bá Chinh". Ngoài bản nhạc "Những đồi hoa sim" ,ông còn phổ một số bài khác như "Tha La xóm đạo" (thơ Hoàng Trung Thông), "Các anh đi" (cùng tác giả Hoàng Trung Thông), v..v...
Những Đồi Hoa Sim
nhạc: Dzũng Chinh - thơ: Hữu Loan
Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
khi còn tóc búi vai
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến
ai hẹn được ngày về
rồi một chiều mây bay
từ nơi chiến trường Đông Bắc đó
lần ghé về thăm xóm hoàng hôn khuất sau đồi
Những chiều hành quân ôi những chiều hành quân
tím chiều hoang biền biệt
Một chiều hành quân được tin em gái mất
chiếc thuyền như vỡ đôi
Phút cuối không nghe được em nói
không nhìn được một lần dù một lần đơn sơ
để không chết người trai khói lửa
mà chết người em gái hậu phương tuổi xuân thì
Ôi ngày trở lại nhìn đồi sim nay vắng người em thơ
ôi đồi sim tím chạy xa khuất lan dần trong bóng tối
Xưa chưa nói gì bên em
một người đi chưa về mà đành lỡ bước tơ duyên
nói nói gì cho mây gió một rừng đầy hoa sim nên để
chiều đi không hết
Tím cả chiều hoang nay tím cả chiều hoang
đến ngồi bên mộ nàng
từ dạo hợp hôn nàng không may áo cưới
thoáng buồn trên nét mi
Khói thuốc bên hương tàn nghi ngút bên mộ đầy cỏ vàng
mà đường về thênh thang đồi sim vẫn còn trong lối cũ
giờ thiếu người xưa ấy đồi hoang vẫn tiêu điều ...
Sau khi tàu hỏa Thống Nhất chạy được vài chuyến (1976), thì Hữu Loan đã vào Nam thăm thân nhân trên chuyến tàu này. Khi xuống ga Saigon, ông tình cờ nghe một giọng hát những lời có phần....quen quen. Tìm, thì thấy một người ăn mày....cụt chân (khiếm cước cái bang) đang ôm cây Ghi-ta cũ mèm ngồi ở góc sân ga, đang dạo và hát rất đúng nhịp bài hát của Dzũng Chinh. Hữu Loan ngồi nghe hết bản nhạc, rồi mới gợi chuyện, hỏi người hát rong ấy về bản nhạc và nguyên nhân nào làm anh cụt chân, người kia trả lời "...bị thương ở trận Bình Long anh dũng...."
Hữu Loan ái ngại, và yêu cầu anh kia hát lại, ông ngồi nghe hết bản nhạc rồi đứng dậy, móc hết tiền còn trong túi đưa cho "người nghệ sĩ nghèo", kèm theo lời cảm ơn và nói cho anh nghe "...Tôi là tác giả bài thơ đó !"
Ông bỏ đi trong sự ngẩn ngơ của người ăn xin.......