NF
11-30-2008, 01:06 PM
Nếu đi vào các khu quân sự của VN bây giờ, có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên khi đi đâu cũng nghe người ta hát nhạc lính. Dĩ nhiên không phải là những bản March, Fox hùng hồn của các anh bộ đội cụ Hồ, mà là những điệu Bolero, Habanera da diết nhớ thương của những người lính miền Nam xưa kia.
Người lính sau những ngày hành quân gian khổ, sau những trận đánh ác liệt khi cái sống cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, họ cũng có những phút trầm ngâm một mình trên vọng gác. Với điếu thuốc trên tay, họ nhớ về những người thương ở quê nhà:
Tôi có người vợ ngoan
Đẹp như trăng mười sáu
Cưới rồi đành xa nhau
(Chuyện Giàn Thiên Lý)
Đó là bà mẹ hiu quạnh một mình, từng ngày ngóng chờ tin con:
Từ nhỏ con chưa xa vắng quê nhà mẹ ơi
Một buổi xa con, nhớ thương chắc mẹ chẳng vui
Biết con đi rồi, nhà cửa vắng thêm một người
Ôi mẹ vì con từng hi sinh cả cuộc đời
(Lạy Mẹ Con Đi)
Hay đó là đứa bé vẫn chưa nhớ rõ khuôn mặt cha mình vì lâu lắm rồi vẫn chưa thấy cha về:
Một mai quê hương không còn chinh chiến
Ba sẽ về bên con
Bỏ đi ngày tháng mỏi mòn
(Lời Đầu Năm Cho Con)
Chiến tranh dai dẳng 20 năm, biết bao thế hệ nối tiếp nhau lên đường tòng quân. Không ai đếm xuể có bao nhiêu mái đầu xanh đã ngã xuống khi chưa biết yêu một lần, có bao nhiêu bà mẹ đã không còn nước mắt để ru những người con mãi mãi ở tuổi 20. Vì thế hơn ai hết, những người lính ở cả 2 miền là những người mong muốn hòa bình nhất. Họ rất muốn cởi giáp, buông súng chỉ để về nhà làm bổn phận bình thường của 1 người con, người chồng, người cha:
Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa
Rồi anh sẽ đón cha mẹ về
Rồi anh sẽ sang thăm nhà em
Với miếng cau, với miếng trầu, ta làm lại từ đầu
........
Chuông chùa làng xa, chiều lại vang
Bếp ai lên khói ấm tình thương
Bát cơm rau thắm mối tình quê
Có con trâu, có nương dâu
Thiên đường này mơ ước bao lâu
(Giã Từ Vũ Khí)
Thiên đường đối với người lính chỉ đơn giản thế. Nhưng hàng vạn người mãi mãi vẫn không có được cho đến khi chết.
Nhạc lính ngay từ khi nhạc sĩ khởi ý sáng tác đã không hề hướng cho đối tượng phe phái nào, họ chỉ đặt mình vào vị trí người lính để cảm nhận nỗi thống khổ, chán chường của những cuộc đời lang bạt không cần biết ngày mai. Vì thế dù là người lính ở đâu trên đất nước Việt Nam này, những ai có chung những nỗi khổ sinh ly, tử biệt đều có quyền được hát. Vì đó chính là tiếng lòng của những người lính nói chung một thứ tiếng Việt, có chung một dòng máu chảy trong huyết quản. Khi những bản hùng ca không thể giúp bạn nguôi ngoai nỗi nhớ nhà trong đêm vắng giữa rừng sâu, hãy tìm đến giai điệu Bolero như chính nhịp đập con tim bạn. Bạn sẽ khóc thật nhiều để rối sẽ thấy cuộc đời này ý nghĩa hơn, đáng sống hơn.
Người lính sau những ngày hành quân gian khổ, sau những trận đánh ác liệt khi cái sống cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, họ cũng có những phút trầm ngâm một mình trên vọng gác. Với điếu thuốc trên tay, họ nhớ về những người thương ở quê nhà:
Tôi có người vợ ngoan
Đẹp như trăng mười sáu
Cưới rồi đành xa nhau
(Chuyện Giàn Thiên Lý)
Đó là bà mẹ hiu quạnh một mình, từng ngày ngóng chờ tin con:
Từ nhỏ con chưa xa vắng quê nhà mẹ ơi
Một buổi xa con, nhớ thương chắc mẹ chẳng vui
Biết con đi rồi, nhà cửa vắng thêm một người
Ôi mẹ vì con từng hi sinh cả cuộc đời
(Lạy Mẹ Con Đi)
Hay đó là đứa bé vẫn chưa nhớ rõ khuôn mặt cha mình vì lâu lắm rồi vẫn chưa thấy cha về:
Một mai quê hương không còn chinh chiến
Ba sẽ về bên con
Bỏ đi ngày tháng mỏi mòn
(Lời Đầu Năm Cho Con)
Chiến tranh dai dẳng 20 năm, biết bao thế hệ nối tiếp nhau lên đường tòng quân. Không ai đếm xuể có bao nhiêu mái đầu xanh đã ngã xuống khi chưa biết yêu một lần, có bao nhiêu bà mẹ đã không còn nước mắt để ru những người con mãi mãi ở tuổi 20. Vì thế hơn ai hết, những người lính ở cả 2 miền là những người mong muốn hòa bình nhất. Họ rất muốn cởi giáp, buông súng chỉ để về nhà làm bổn phận bình thường của 1 người con, người chồng, người cha:
Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa
Rồi anh sẽ đón cha mẹ về
Rồi anh sẽ sang thăm nhà em
Với miếng cau, với miếng trầu, ta làm lại từ đầu
........
Chuông chùa làng xa, chiều lại vang
Bếp ai lên khói ấm tình thương
Bát cơm rau thắm mối tình quê
Có con trâu, có nương dâu
Thiên đường này mơ ước bao lâu
(Giã Từ Vũ Khí)
Thiên đường đối với người lính chỉ đơn giản thế. Nhưng hàng vạn người mãi mãi vẫn không có được cho đến khi chết.
Nhạc lính ngay từ khi nhạc sĩ khởi ý sáng tác đã không hề hướng cho đối tượng phe phái nào, họ chỉ đặt mình vào vị trí người lính để cảm nhận nỗi thống khổ, chán chường của những cuộc đời lang bạt không cần biết ngày mai. Vì thế dù là người lính ở đâu trên đất nước Việt Nam này, những ai có chung những nỗi khổ sinh ly, tử biệt đều có quyền được hát. Vì đó chính là tiếng lòng của những người lính nói chung một thứ tiếng Việt, có chung một dòng máu chảy trong huyết quản. Khi những bản hùng ca không thể giúp bạn nguôi ngoai nỗi nhớ nhà trong đêm vắng giữa rừng sâu, hãy tìm đến giai điệu Bolero như chính nhịp đập con tim bạn. Bạn sẽ khóc thật nhiều để rối sẽ thấy cuộc đời này ý nghĩa hơn, đáng sống hơn.