PDA

View Full Version : BỮA TIỆC LINH ĐÌNH NHẤT LỊCH SỬ CỔ KIM



WildMan
05-07-2008, 07:09 AM
BỮA TIỆC LINH ĐÌNH NHẤT LỊCH SỬ CỔ KIM

Nguyễn Duy Chính

Sử Việt Nam có ghi chuyện Nguyễn Biểu ăn cỗ đầu người, kinh dị, hào hùng, Liên Xô có một đại tiệc rất đặc biệt trong đó các món ăn làm bằng thịt khổng tượng (mammouth) đã bị chôn vùi trong băng giá khoảng mười ngàn năm trước, thế giới có hàng ngàn bữa tiệc sang trọng, lạ lùng, tốn kém. Nhưng khi nói đến chuyện ăn uống, tiệc tùng, phải kể người Trung Hoa dẫn đầu, cầu kỳ nhất.
Thế gian có câu "Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, đi xe Huê Kỳ, cưới vợ Nhật Bổn". Và trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại cho đến ngày nay, chưa có yến tiệc nào linh đình, trọng thể, vĩ đại... bằng tiệc Xuân năm Canh Tý (1874) do Từ Hi Thái Hậu (Tây Thái Hậu), đời nhà Thanh Trung Hoa, tổ chức để khoản đãi phái đoàn Sứ Thần các quốc gia Tây phương.
Tiệc được chuẩn bị 11 tháng 6 ngày trước, sử dụng 1750 người phục vụ, tốn kém 98 triệu hoa viên thời đó (tương đương 374 ngàn lượng vàng ròng), gồm 400 thực khách, và kéo dài suốt 7 ngày đêm bắt đầu từ giờ giao thừa (12 giờ đêm) Tết nguyên đán Canh Tý.

I. BỐI CẢNH LỊCH SỬ

Lịch sử Trung Hoa vào thế kỷ thứ 19 là giai đọan rối ren. Triều đình Mãn Thanh một mặt đương đầu với các phong trào đấu tranh trong nước nhằm "Hưng Hán Diệt Mãn" cùng nội loạn Thái Bình Thiên Quốc ở phương nam, mặt khác phải chống trả sự xâm lăng từ bên ngoài của quân đội Anh Pháp và liên minh. Thêm vào đó tại triều đình sự tranh chấp quyền lực trong nội bộ gần như lúc nào cũng gay gắt.
Trong các sự rối ren hàng đầu vừa kể thì mặt quan trọng nhất là nạn ngoại xâm. Thanh triều đã liên tiếp mang lấy những đại sỉ nhục trước sức mạnh vũ bão của võ khí tối tân đến từ phương Tây, bao nhiều thành quách kiên cố bị triệt hạ, vua tôi phải bôn đào, hoà ước phải buộc lòng ký kết.
Để giải quyết vấn đề, nhà Thanh phải một mặt hòa dịu với Tây phương, cùng lúc khẩn cấp Âu hóa đất nước. Chỉ trong vòng 10 năm, quốc gia nầy đã xây dựng công xưởng hạm Hoa Châu, chế tạo chiến hạm hải quân và huấn luyện nhân tài ngành nầy, không ngừng mua súng ống Âu Tây, chỉnh đốn lục quân, gởi học sinh du học, lập Thiên Tân cơ khí chế tạo cuộc, Thượng Hải, Giang Nam chế tạo cuộc, Thượng Hải chiêu thương cuộc...
Đại tiệc đầu năm Canh Tý để khoản đãi các giới chức ngoại giao và quân sự Tây phương được tường thuật trong bài nầy là một trong những cố những cố gắng quan trọng của Thanh triều thuộc lãnh vực đối ngoại.

II. THỰC ĐƠN

Gồm tất cả 140 món. Theo chiếu chỉ của Tây Thái Hậu, mỗi tỉnh tuyển lựa 10 đầu bếp tài giỏi. Các đầu bếp nầy họp nhau ở thủ đô từ ngày rằm tháng hai năm Kỷ Hợi (1873) nghĩa là 11 tháng 6 ngày trước đại tiệc để cùng nhau soạn thảo các món ăn ngon lạ. Sau gần hai tháng thảo luận, một thực đơn gồm 140 món được hình thành, trong số nầy có 7 món thật bổ dưỡng, thật đặc biệt, thật lạ lùng, mỗi ngày chỉ thết đãi một món, thực khách ăn vào chẳng những không thấy đầy bụng mà sự mệt mỏi, bực bội như tan biến đi, tinh thần sảng khoái gấp bội.

Bảy món ấy là:

- SÂM THỬ
- NÃO HẦU
- TƯỢNG TINH
- TRƯ VƯƠNG
- PHƯƠNG CHI THẢO
- SƠN DƯƠNG TRÙNG
- TRỨNG CÔNG

1 - SÂM THỬ

Sâm thử là chuột sâm, chuột nuôi bằng sâm.

Trong quyển Món Lạ Miền Nam, tác giả Vũ Bằng tường thuật món sâm thử như sau:
"Chuột mới đẻ đem nuôi trong l_ồng kính cho ăn toàn sâm thượng hảo hạng và uống nước suối, đến khi đẻ ra con thì lấy những con đó nuôi riêng cũng theo cách thức đó để cho sinh ra một lớp chuột mới, nhưng lớp chuột mới nầy vẫn chưa dùng được. Cứ nuôi như thế đến đời thứ ba, chuột mới thực là "thập toàn đại bổ", người ta mới lấy những con chuột bao tử của thế hệ mới nầy ra ăn và ăn như thế tức là ăn tất cả cái tinh hoa, bén nhậy, khôn ngoan của giống chuột cộng với tất cả tính chất cải lão hoàn đồng, cải tử hoàn sinh, tráng dương bổ thận của cây sâm vốn được y lý Đông phương đặt lên hàng đầu thần dược từ cổ chí kim trong trời đất".

Nguyên Đại sứ Tây Ban Nha thuật lại rằng đến món ăn đặc biệt ấy thì có một ông quan đứng lên giới thiệu trước rồi quân hầu bưng lên bàn tiệc cho mỗi quan khách một cái đĩa con bằng ngọc trong đó có một con chuột bao tử chưa mở mắt, đỏ hon hỏn hãy còn cựa quậy - nghĩa là một con chuột bao tử sống. Bao nhiêu quan khách thấy thế chết lặng đi bởi vì nếu phải theo giao tế mà ăn cái món nầy thì... nhất định phải... trả lại hết những món gì đã ăn trước đó.

Mọi người nhìn nhau. Tây Thái Hậu cầm nĩa xúc con chuột bao tử ăn để cho mọi người bắt chước ăn theo.

Con chuột kêu chi chí, người tinh mắt thấy một tia máu vọt ra... Hoàng đế Trung Hoa thong thả vừa nhai vừa suy nghĩ như thể muốn kéo dài cái thú ăn tuyệt diệu ra để cho cái thú ấy thấm nhuần trí óc và cơ thể. Và Ngài nói:
- Mời chư vị!

Nhưng không một vị nào ***ng đũa, cứ ngồi đơ ra mà nhìn. Tây Thái Hậu bèn cười mà nói đùa:
- Tôi tiếc không thấm nhuần được cái văn minh Âu Mỹ của các ngài, nhưng riêng về cái ăn thì tôi thấy quả các ngài chậm tiến, không biết cái gì là ngon là bổ. Về món đó, các ngài có lẽ còn phải học nhiều của người Á Đông.

Không một ông nào trả lời vì có lẽ các ông đại diện ấy đến lúc ấy đều bán tín bán nghi không biết ăn chuột bao tử như thế là văn minh hay man dã. Tuy nhiên người ta có thể chắc chắn là chưa có một nước nào trên thế giới lại có một món ăn tinh vi, quí báu, cầu kỳ đến thế bao giờ.

Chính cái ông Đại sứ Tây Ban Nha nhắm mắt lại thử ăn nhưng ông thú thực rằng vừa cho vào miệng cắn một cái thấy chuột con kêu chi chí, ông ta vội vàng chạy ra ngoài, lè ra, và một tháng sau còn sợ.

Sau này, đem câu chuyện đó nói với mấy vị đông y sĩ, ông ta biết rằng người Âu Mỹ không biết ăn cái món ấy quả là "chậm tiến" và mấy ông già còn cho biết thêm rằng "chuột thường nuôi bằng sâm đã bổ hết sức rồi, nhưng nếu tìm được giống chuột chù mà nuôi bằng sâm theo cách thức nói trên thì còn bổ gấp trăm lần nữa..."

2 - NÃO HẦU

Não hầu là óc khỉ.

Vùng Thiên Hoa Sơn thuộc tỉnh Sơn Đông có một rừng cây lê gọi là Ngọc Căn Lê, trái lê trị được các bệnh nhiệt uất, can thận và ho kinh niên.
Rừng lê có rất nhiều khỉ, chúng ăn hết cả trái. Nhờ ăn Ngọc Căn Lê nên thịt khỉ nơi đây rất thơm ngon, lại chữa được bệnh loạn óc, tê liệt và bán thân bất toại. Về dược tính óc khỉ quí hơn thịt gấp bội. Dân chúng trong vùng tìm đủ cách bảo vệ rừng lê nhưng không có kết quả, bởi giống khỉ nơi đây đầu có ba xoáy, tinh khôn, né tránh thợ săn và bẫy rập một cách tài tình.

Tây Thái Hậu xuống chiếu phải bắt cho được 200 con khỉ trẻ, chưa thay lông lần nào, mỗi con được trọng thưởng 10 lượng vàng ròng. Con số nầy quá nhiều, thợ săn không đáp ứng đủ nên về sau Từ Hi phải giảm xuống còn 80, năm thực khách dùng một con.

Khỉ mang về được nuôi bằng thức ăn tinh khiết, bổ dưỡng, ngoài ra còn được tắm gội sạch sẽ. Lại cho đóng 80 cái hộp tròn giống như cái trống nhỏ mở ra khép vào được, một mặt trống có khoét lỗ tròn vừa đủ diện tích cho cái đầu con khỉ ló lên kèm theo một cái gông làm con khỉ không thể cục cựa được.

Trước khi bắt đầu món ăn nầy bầy khỉ được tắm rửa lần chót, xịt nước hoa thơm ngát và cho uống một loại thuốc để tất cả năng lực, tinh tuý của con vật tập trung lên não bộ, óc khỉ vì lẽ ấy sẽ gia tăng chất bổ dưỡng bội phần.

Muốn cho các quan khách Tây phương bớt thấy sự dã man, ăn uống được mạnh miệng đồng thời làm cho món ăn mang ít nhiều ý nghĩa lịch sử, Thanh triều còn cho các chú khỉ vận triều phục, đội mão, vẽ mặt, mang râu, giống như một đại quan của triều đình, trên cổ đeo một tấm bảng nhỏ ghi rõ tên họ, tuổi tác cùng quan chức thuở sinh tiền. Những con khỉ đó tượng trưng cho những nịnh thần, gian tặc... khả ố nhất, gian ác nhất, bị dân chúng oán ghét tận xương tủy như Tần Cối, Bí Trọng, Vưu Hồn, Bàng Hồng, Trương Bang Xương, Mao Diên Thọ... phải chịu chết để đền tội với đất nước, với nhân dân.

Khi tiếng khánh ngọc từ tay Tây Thái Hậu trổi lên để báo hiệu đến món não hầu thì nội thị dọn ra mỗi bàn một cái l_ồng chứa khỉ cho 5 thực khách. Kế tiếp tên nội thị một tay gỡ mão một tay dùng búa bằng ngà nhỏ giáng xuống đầu khỉ, động tác nầy đã được tập luyện thuần thục từ trước để chỉ cần một búa duy nhất là đủ đưa con khỉ sang bên kia thế giới. Cùng lúc ấy nhạc đệm trổi lên và tên nội thị sẽ ngâm nga một câu theo tiếng nhạc, đại ý như "Mao Diên Thọ đã thụ hình" hay "Tần Cối đã đền xong tội phản thần...". Đoạn tên nội thị lập tức dùng một tấm lụa bạch đậy kín toàn bộ cái đầu con khỉ, chỉ chừa một lỗ thật nhỏ vừa đủ đưa cái muỗng bạc vào múc khối óc khỉ. Não hầu được xối lên bằng nước sâm nóng hổi cho tái đi, bớt đỏ. Lúc thực khách vừa múc óc khỉ ra ngoài, nội thị dùng nĩa bạc gạt bỏ phần da đầu và những mảnh sọ bể để khách dễ dàng hành động.

Trước tháng 4 năm 1975, trong Chợ Lớn có khu bày bán khỉ và nhà hàng đặc biệt nhận đặt tiệc óc khỉ, Hồng Kông một thời gian có nơi tổ chức mục "nhất dạ đế vương" cho du khách cùng với món não hầu nếu được yêu cầu, dĩ nhiên phẩm chất không thể bì kịp não hầu Thiên Hoa Sơn.

3 - TƯỢNG TINH

Tượng tinh là tinh khí của voi.

Trước hết chọn những tổ yến thật to và tốt lấy được từ các hải đảo ngoài khơi biển Nam Hải, tẩy rửa cẩn thận rồi nấu trong nước thang nhân sâm và đường Chủng Càu Chỉ của Đại Hàn. Lại hòa chung với nước lê Vân Nam - Tuyết Hồng Lê - và bột Kiết Châu Phấn, nấu khô lại rồi nặn thành hình những con voi, đoạn bỏ vào lò nung cho thật chín và chắc. Tượng tinh thì các người nài voi đã lấy sẵn. Khi con voi làm bằng tổ yến được mang từ lò ra, đầu bếp sẽ khoét lưng voi một lỗ trống vừa đủ nhét vô một cái bong bóng cá voi đã ngâm thuốc bắc phơi khô. Tượng tinh được cho vào cái bong bong cá và con voi được đem đi chưng cách thủy.

Lúc thưởng thức món nầy, thực khách dùng một chiếc kim vàng thọc vô bụng voi để chất nước nhờn chảy vào chén bạc rồi uống.
Sâm thử và tượng tinh bồi bổ cho lục phủ ngũ tạng, tỳ vị thêm mạnh mẽ, lại trị dứt các chứng nhức mỏi và làm mắt sáng thêm ra.

4 - TRƯ VƯƠNG

Trư vương là một giống heo quí báu. Giống heo nầy thịt thơm ngon và rất bổ dưỡng, ở vùng Phúc Châu nhờ ăn một thứ củ giống như củ Hoàng Tinh mọc quanh khu vực đồi núi Châu Tịch Xương tiếp cận. Củ nầy tên gọi Tích Vân Lang, chỉ sống tại địa phương, nếu đem trồng nơi khác, cẩn thận chăm sóc cách nào chúng cũng chết.

Thanh triều mang về 60 con heo, 20 con đực và 40 con cái, cho ăn toàn thức ăn đại bổ, uống toàn nước sâm. Heo mặc tình giao hợp rồi sinh đẻ, lớp heo mới ngày càng tinh khiết, tinh túy của sâm nhung. Heo đem đãi tiệc tuổi chưa đầy hai tháng gọi là heo sữa.
Năm ngày trước đại tiệc, đầu bếp chọn 100 chú heo sữa thật béo tốt, không chọc tiết cũng không nhúng nước sôi để cạo lông mà đập chết rồi thui cho cháy lông. Bỏ hết ruột gan tỳ phế thận, thịt heo được cắt thành từng lát mỏng ướp với các dược phẩm trân quí trong ba ngày liền trước khi chưng cách thủy. Lúc đem ra thết đãi thịt heo thơm ngon vô cùng, xương lại mềm rục. Nhiều thực khách ưa thích món heo nầy vô cùng, họ nhắc nhở mãi về sau nầy trong các hồi ký, ký sự.

5 - PHƯƠNG CHI THẢO

Phương Chi thảo là cỏ Phương Chi.

Tương truyền Hoàng đế Khang Hy nhà Thanh khi còn sinh tiền rất háo sắc nhưng có tài y thuật cao cường. Vì vậy nên dù có hàng trăm phi tần vua vẫn khỏe mạnh do tự bồi dưỡng cường lực bằng dược chất. Nhưng lúc tuổi già vua mắc phải chứng bệnh khan háo trong ngũ tạng mà tự mình không chữa được, bao nhiêu ngự y đại tài của triều đình cũng bó tay, vua phải bố cáo tìm danh y, thần dược trong dân gian.

Ngày nọ, có một dị nhân xin yết kiến rồi móc trong người ra một bó cỏ rất lạ, rễ xanh, lá dài như lá hẹ nhưng màu đỏ tía, ngọn lại trắng. Vua biết là cỏ quí nên hỏi, dị nhân trả lời đó là cỏ Phương Chi mọc trên đỉnh Thái Hàng Sơn hướng về mặt trời, đặc biệt là cỏ nầy chỉ mọc trên một tảng đá duy nhất, cao và chênh vênh. Chỉ vào năm nhuần cỏ mới mọc và mọc một lần duy nhất nhân dịp Trung Thu, sống trong khoảng 30 đến 45 ngày, lúc gặp ngọn gió bấc đầu mùa thì lập tức bị khô héo.

Việc hái cỏ cũng rất công phu, dắt theo một con ngựa toàn bạch lên đỉnh núi cao trước một ngày, đợi khi mặt trời mới mọc đem ngựa tới phiến đá cho ăn cỏ. Ngựa vừa ăn cỏ xong phải tức thì chém rụng đầu ngựa rồi mổ bụng lấy bao tử mang về chế thuốc phơi khô.

Cỏ Phương Chi khi ăn vào làm cơ thể mát mẻ đồng thời trị tuyệt các bệnh trầm kha hoặc hiểm nghèo. Trong đại tiệc do Từ Hi Thái Hậu khoản đãi, Phương Chi Thảo nấu chung với Long Tu (râu rồng), thực khách ăn xong cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, cả tháng sau không khát nước cũng không mệt mỏi.

6 - SƠN DƯƠNG TRÙNG

Sơn dương là dê núi, trùng là con dòi.

Tây Thái Hậu xuống chiếu đòi các thợ săn chuyên nghiệp tỉnh Hồ Bắc vào rừng mang về cho được một cặp sơn dương thật lớn. Sau gần một tháng băng núi trèo đèo ở Thiểm Tây, đoàn thợ săn bắt được ba cặp dê rừng, trong số ấy ba con cái đều đang mang thai, được Tây Thái Hậu thưởng cho 50 lạng vàng mỗi con.

Dê rừng sau đó được thả trong một khu vườn rộng đầy cỏ non xanh tốt. Cỏ lạ nuôi dê có dược chất bổ dưỡng gan thận được vận tải đến mỗi ngày từ Vân Nam và Quảng Tây, cỏ nầy tên là "đông trùng hạ thảo" bởi mùa hạ cỏ mịn như nhung còn sang mùa đông thì trong cỏ sinh ra một loại sâu ăn rất bổ.

Bầy dê núi ăn cỏ quí có dược tính cùng với cỏ non, lá cây thuốc... nên sinh con khỏe mạnh và to lớn khác thường.

Đầu bếp làm thịt 14 con dê núi tuổi chưa quá hai tháng, cạo lông, loại tim gan phèo phổi rồi cho mỗi con vào một thùng gỗ ngâm với rượu quí và nước gừng trong một ngày. Ngày thứ hai mang những chú bé sơn dương ra rồi ngâm chúng trong sữa tươi và nước sâm nhung. Ngày thứ ba dùng dùi vàng xuyên thủng qua gương sen và cuống hoa quỳ trắng (Phan bạch quỳ - hoa sen trắng của Đại Hàn thường nở vào mùa đông) để cắm hoa vào mình sơn dương. Tiếp tục ngâm như vậy đến ngày thứ mười thì tự nhiên trong các đóa hoa tự nhiên xuất hiện lúc nhúc những con dòi trắng nõn. Đầu bếp lấy dòi ấy chế biến thành món sơn dương trùng, trị các bịnh bán thân bất toại, tê liệt và lao phổi đại tài.

7 - TRỨNG CÔNG

Thế gian có câu "nem công, chả phụng" để chỉ hai món ăn thuộc hàng trân vị.

Nem công dù hiếm quí nhưng vẫn còn tương đối dễ kiếm, dễ làm so với trứng công bởi thứ nhất loài công làm tổ ở những nơi xa xôi hẻo lánh, trên cành cao hay vách đá cheo leo, khó tìm ra được. Thứ hai là dù có tìm ra được chỗ công đang ấp trứng thì cũng không dễ gì đến gần ổ vì công rất hung dữ, chống cự kịch liệt và cuối cùng nếu thấy không bảo vệ được ổ trứng thì chúng đập bể nát hết chứ không để lọt vào tay ai.

Tây Thái Hậu sai người đi lấy trứng công nhưng chẳng ai làm được, bà rất phiền muộn. May thay có một vị tướng quân trẻ tuổi xin vào ra mắt và tâu rằng ông có người anh bà con ở Tứ Xuyên nuôi được bầy khỉ 100 con, thông minh lanh lợi, huấn luyện thuần thục, nghe được tiếng người, chuyên đi hái trà cùng với các dược thảo hiếm hoi, quí giá ở những vùng rừng núi xa xôi và hiểm trở. Ông tin rằng nếu tập luyện cho lũ khỉ chúng có thể lấy được trứng công.

Tây Thái Hậu nghe xong trong lòng hoan hỉ, truyền đem 1000 lạng vàng ròng cùng với 100 tấm gấm vóc Bạch Cầu thượng hạng ban tặng cho viên tướng nọ làm lộ phí đi Tứ Xuyên lo việc kiếm trứng công, nếu xong việc sẽ thưởng thêm mỗi trứng 10 lạng vàng nữa.

Viên tướng nọ lãnh lệnh ra đi, cùng người anh bà con huấn huyện đoàn khỉ. Họ thành công, lấy được 500 trứng công, nhưng thiệt hại khá lớn, bầy khỉ bị công mổ chết hết một phần ba.

CỬ HÀNH ĐẠI TIỆC

Cho đến ngày 23 tháng chạp năm 1873 (Kỷ Hợi) tất cả quan khách đều nhận được thiệp mời. Trong số 400 thực khách, 212 người thuộc các phái đoàn ngoại giao và giới chức quân sự của liên minh các cường quốc Tây phương, các vị đó là Đại sứ, Thủy sư Đô Đốc hải quân, Tướng lãnh bộ binh... 188 vị còn lại được chọn lựa trong hàng khai quốc công thần của Thanh triều.

Tối giao thừa cuối năm Kỷ Hợi và đầu năm Canh Tý, tất cả thực khách tề tựu tại Duy An Cung trong lúc Từ Hi Thái Hậu dự lễ trừ tịch ở Tôn Long Miếu. Duy An Cung đã được trang hoàng từ cả tháng trước, nền trải thảm Long Ban rực rỡ, tứ hướng cờ xí rợp trời. Bàn tiệc được trưng bày theo bát quái trận đồ, có ngự lâm quân mang binh khí, vận triều phục uy nghi lẫm liệt đứng hầu. Mặt bàn tiệc trải thảm ngũ sắc bằng gấm bày muỗng nĩa, đũa chén sang trọng bằng pha lê, vàng bạc, ngọc ngà.

Sau ba hồi chiêng trống long phụng vang rền, tiếp theo là tràng ngọc khánh lảnh lót báo hiệu Tây Thái Hậu xuất cung, quan khách đồng loạt đứng dậy hướng về phía long kiệu đang tiến tới. Long kiệu do tám ngự lâm quân khiêng đến đặt ngay ngắn giữa hai hàng quan khách. Một tiếng hô to, quan quân cúi mọp đầu xuống, quan khách ngoại quốc nghiêng mình chào.

Thái Thú Lý Hồng Chương bước tới vén nhẹ tấm sáo che long kiệu. Từ Hi Thái Hậu khoan thai bước ra khỏi kiệu và gật đầu chào quan khách. Bà lộng lẫy, vẻ đầy quyền uy trong bộ long bào đỏ thẫm làm nổi bật hai con rồng vàng đang vùng vẫy trong những cụm mây dát ngọc. Đầu bà đội mũ bình thiên bằng gấm và lụa hồng với những chuỗi ngọc phủ trước trán.

Tây Thái Hậu an tọa, dùng phất trần điểm nhẹ ra dấu mời quan khách bình thân. Ba hồi chiêng trống cử lên, Thái thú Lý Hồng Chương đại diện Thanh triều ngỏ lời với quan khách. Họ Lý khiêm tốn nói rằng đây chỉ là một bữa tiệc nhỏ được tổ chức để tạo mối hữu nghị giữa Trung Hoa và các cường quốc Tây Phương.

Đại sứ Anh quốc thay mặt liên minh các cường quốc Tây phương cảm tạ sự khoản đãi trọng hậu của Thanh triều và Tây Thái Hậu.

Đại yến cử hành bằng ba tiếng khánh ngọc, dàn nhạc du dương dìu dặt trổi lên, món ăn đầu tiên được dọn ra. Thực đơn 140 món, 7 ngày liên tục, mỗi ngày 20 món ăn dọn ra liên tiếp trong 24 giờ. Cứ xong một món ăn thì nghe dàn nhạc tấu một bản nhạc mới. Khánh ngọc khua lên, một viên nội giám vòng tay, nghiêm nghị cất cao giọng đọc tên, giới thiêu món ăn mới.

Dùng xong năm món thì mỗi quan khách được uống một thứ nước thuốc cho tiêu hoá hết các thức ăn trong hệ tiêu hóa. Lại có các loại rượu bổ hảo hạng làm lục phủ được khoan khoái, ngũ tạng được an khang không chút mỏi mệt hay buồn phiền. Trong liên tiếp bảy ngày tinh thần thực khách luôn được làm cho tỉnh táo, thức ăn vào miệng bao nhiêu được tiêu tán trong khoảnh khắc, không bị nặng bụng cũng không ứ hơi, đầy bụng.

Thực khách ngồi cách nhau một thước tây, hai bên mỗi người có ba người hầu, hai trai một gái, y phục chỉnh tề, túc trực chờ sai bảo.

Nhà cầu cách bàn tiệc khoảng 100 thước tây gồm 28 phòng xây theo hình thể nhị thập bát tú. Đó là những lầu nhỏ kiến trúc mỹ thuật, trần thiết y môn treo đèn kết hoa, màn che sáo phủ và mỗi lầu được đặt cho một cái tên thật gợi hình, thật thơ mộng như Trúc Thạch Sảnh, Hoàng Hạc Các, Tuyết Vân Lâu, Khuê Văn Đài... Từ bàn tiệc đến chân lầu là một hàng rào danh dự gồm toàn cung tần mỹ nữ, người nào cũng xinh đẹp như đóa hoa tươi luôn cười duyên cùng quan khách. Khi lên lầu khách sẽ bước qua những bậc bằng đá vân, đá hoa, đá cẩm thạch... hay những chiếc cầu trúc, cầu mây... xinh xắn.

Mỗi cửa lầu có bốn, năm mỹ nhân xinh như tiên, xiêm áo lộng lẫy, người cầm lẳng hoa, người xách lẳng trầm hương thơm ngát.

Mỗi lần khách lên lầu là được đón tiếp bằng những vũ điệu hấp dẫn chẳng khác điệu Nghê Thường trên cung Quảng và còn được các người đẹp rắc trầm, tung hoa lên người thơm ngát.

Đại yến kéo dài đến nửa đêm ngày mồng 7 âm lịch mới viên mãn.

VÀ HƯỞNG LẠC

Ăn uống no say rồi, thực khách muốn ngủ hay tạm nghỉ ngơi có phòng riêng và người đẹp như tiên hầu hạ, chiều chuộng đủ cách, ai có việc cần đi cứ đi rồi trở lại tự nhiên để tiếp tục. Ai muốn đánh bạc, hút thuốc phiện được hướng dẫn sang một khu đặc biệt có đủ "tệ đoan xã hội".

Riêng Từ Hi Thái Hậu có bốn nội thị cận kề. Bà chỉ dùng ba món trong khoảng bốn giờ liền đoạn nằm dài trên long sàng, một số nữ tỳ sẽ nhanh tay buông rèm phủ xuống, số khác tiêm thuốc phiện cho bà hút tới khi nào thấy bà dùng ngón tay ngoáy vô lỗ mũi - đã đủ "đô", đã ngứa rồi - thì mới ngưng lại. Cảnh ấy tái diễn đi lại trong ngày.

Đến đêm, từ giờ Tý, Lý Hồng Chương thay Tây Thái Hậu tiếp đãi quan khách, phần bà lui vào trong để nữ tỳ thay phiên đấm bóp cho được dãn gân cốt, và từ giờ Sửu tới giờ Dần, bốn viên nội giám vừa đẹp trai vừa khỏe mạnh được vời tới để luân phiên hầu hạ bà. Trong số những nam nhân thường được vời tới để hầu hạ Tây Thái Hậu, có Lý Hồng Tảo, em Lý Hồng Chương, được bà sủng ái nhất.

THAY LỜI KẾT

Đại yến xuân Canh Tý dùng khoản đãi những tướng lãnh và ngoại giao đoàn của liên minh các cường quốc phương Tây để tạo tình thân hữu là đại tiệc có một không hai trong lịch sử nhân loại về qui mô, cầu kỳ, tốn kém...

Nếu đại tiệc đã có một số tác động tích cực nhất định thì nó cũng đã để lộ ra nhiều mặt tiêu cực của Thanh triều thời đó. Triều đình nhà Thanh là một trong những chế độ phong kiến xa hoa và đồi trụy nhất lịch sử Trung Hoa, đã hoang phí không biết bao nhiêu tài sản và công sức của nhân dân.

Muốn có cuộc sống phú quí và đầy hoan lạc như vậy từ triều đình đến quan quân các cấp đã tận lực thu vét của dân chúng, bần cùng hóa nhân dân. Nạn tham nhũng, bóc lột, lấy của công làm tài sản riêng tư... lan tràn khắp nơi, tài sản của Lý Hồng Chương ký quỹ ở các ngân hàng ngoại quốc là 100 vạn lạng vàng ròng, ngay như thái giám Lý Liên Anh chỉ là một tên lưới cá bên rìa ao ***c mà tài sản cũng đến ba bốn ngàn lạng vàng.

Thái hậu Từ Hi thống trị cả giang sơn Trung Quốc bao la suốt 50 năm!

Nhân sĩ Anh Mỹ ca tụng Từ Hi - Victoria - Elizabeth là "tam đại nữ chủ thế giới". Thật ra thành tích của Tây Thái Hậu chẳng có gì đáng kể, ta có thể so sánh bà với Lữ Hậu đời Hán, Vũ Tắc Thiên đời Đường, ba đại nữ kiệt trong lịch sử Trung Quốc. Song le, cả đời Tây Thái hậu gặp toàn những bi kịch, tận hưởng bả vinh hoa phú quí đến năm cuối cùng của cuộc đời, 69 tuổi còn dâm loạn! Vị kỷ, củng cố quyền lực và quyền lợi cá nhân bất kể quyền lợi tối thượng của quốc gia dân tộc, thưởng phạt bất minh, dùng quyền lực ấy để tiêu diệt kẻ chống lại mình bất kể đúng sai, dung túng, bao che những kẻ xu phụ mình dù họ làm bậy...

Sự ăn chơi phung phí trong triều ngoài quận đã đi vào nhân gian. Đời nhà Thanh, đám thanh niên con nhà khá giả bảo nhau hưởng lạc, châm ngôn của chúng là "thưởng thức cho được đồ ăn Quảng Châu, du ngoạn Tây Hồ, trác táng Áo Môn, nuốt não hầu, chơi gái Tô-Hàng" (Tô Châu và Hàng Châu)...

-------------------------------------------------------------
Ăn xong mấy món đó chắc phải trả nợ nghìn đời quá!