PDA

View Full Version : Quá trình vượt biên của NGuyễn Ngọc Ngạn



hoa`ng thi tho*
07-11-2006, 10:42 PM
Đây là câu chuyện cảm động và cũng không kém phần ly kỳ của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn trong hành trình vượt biên đầy gian nan, nguy hiểm. Không biết để đâu đành cho vào mục này vậy

Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe Ðã thế, chính sách áp dụng lại không đồng nhất, mỗi phường mỗi tổ là một lãnh chúa, phát huy sáng kiến mà bức chế nhân dân. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ . Không có nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới . Thời gian này, miền Nam đang lên cơn sốt về phong trào vượt biên tìm tự do . Những người ở vào hoàn cảnh của tôi, bị công an khu vực theo dõi và hăm dọa thường xuyên thì lại càng nôn nóng kiếm đường bỏ trốn. Những người bạn tù chúng tôi ngày ngày đôn đáo gặp nhau, đề tài chính đem ra bàn bạc chỉ xoay quanh một chuyện duy nhất là vượt biên.

Thời gian trôi qúa nhanh, trong nháy mắt đã hết hạn tạm trú, tôi trở thành kẻ sống lậu không hộ khẩu tại thành phộ Giữa lúc lao đao tuyệt vọng, không biết ngày nào bất ngờ bị bắt lại, thì một hôm em trai tôi giới thiệu cho tôi một đầu cầu qúy giá: đó là ông Ân, một người đàn ông trí thức, tuổi vừa 50, tính tình hiền hoà và đứng đắn. Ông là nhân viên lâu đời của cơ quan viện trợ Hoa Kỳ trước 75, đồng thời góp phần chuyển âm Anh-Pháp cho hãng phim Cosunam ở Sài Gòn. Vì làm ăn chung với em tôi từ sau 75, nên ông có lòng tốt rủ em tôi cùng đi với ông trong chuyến vượt biển bán chính thức vốn dành riêng cho người Hoa đang rầm rộ đăng ký lúc đọ Thông cảm hoàn cảnh bấp bênh của tôi,em tôi giới thiệu tôi với ông, để xem ông có giúp gì được tôi chăng ? Ði bán chính thức lúc ấy đắt tiền lắm, vì đang là những đợt đầụ Có người nộp tới 12 hoặc 14 cây vàng, vì phải qua nhiều trung gian. Còn gía trung bình thì ít ra cũng phải 10 lượng một ngườị Tôi mới ở tù ra, làm gì có số tiền khổng lồ ấy!

Bà xã tôi bận con nhỏ -- khi tôi đi tù thì cháu mới hơn 1 tuổi -- cho nên chỉ buôn bán vớ vẩn, đủ nuôi con và tiếp tế cho chồng là giỏi lắm rồị Số vốn ít ỏi của vợ tôi lại cứ vơi dần sau mấy chuyến đi chui bất thành. Con đường bán chính thức mua vé bằng cả chục lượng vàng, là điều vượt qúa sự kỳ vọng của tôi, trừ khi có một phép lạ! Vậy mà phép lạ dường như đang xảy đến!

Hôm ấy, một buổi tối khoảng đầu tháng 11, gia đình em tôi đưa tôi lại quán bò bảy món Duyên Mai bên Chi Lăng, để gặp ông Ân lần đầu tiên. Tôi lúc này đang trốn chui trốn nhủi vì đã hết hạn nộp hộ khẩu từ lâu, phải xoay đủ mọi thứ giấy tờ lao động để qua mặt công an khu vực, nấn ná lưu lại thành phố được ngày nào hay ngày nấỵ Khu vực Công giáo tôi cư ngụ lại hay xảy ra những vụ bắt bớ bí mật, vì những tin đồn về các tổ chức Phục Quốc -- cả thật lẫn giả -- làm liên lụy đến khá nhiều người vô can. Trước năm 75, tôi có dạy một ít giờ tại 2 trường tư thục Công giáo là trung học Quang Minh ở nhà thờ Vinh Sơn đường Trần Quốc Toản, và trung học Saint Thomas trên đường Trương Minh Giảng. Nhà thờ Vinh Sơn là nơi phát khởi vụ nổi dậy chống chính quyền đầu tiên, sau 30 tháng 4 năm 75, và linh mục Nguyễn Quang Minh bị bắt ngay sau đọ Cha Vàng ở trường Saint Thomas cũng đã bị bắt, vì nghe đồn bị vu cáo có giấu vũ khí trong khuôn viên trường học. Khi tôi ở trại cải tạo về, công an có gọi tôi ra và thẩm vấn về quan hệ của tôi với hai vị linh mục nàỵ Có thể đó chỉ là những câu hỏi thủ tục về lý lịch, nhưng cũng làm tôi hết sức lo sợ, bởi xã hội không có luật pháp rõ ràng. Một khi công an nghi ngờ, thì sớm muộn gì cũng vào tù . Bởi vậy, tôi càng nôn nóng muốn trốn đi .

Tối hôm ấy, gặp ông Ân ở nhà hàng, tôi bàng hoàng xúc động khi ông cho biết ông sẵn lòng đóng tiền cho vợ chồng tôi đi cùng chuyến với ông và em tôị Nghĩa là ông cho tôi vay 20 lượng vàng, qua Mỹ đi làm trả lạị Vợ chồng tôi chỉ cần góp 5 lượng cho đứa con mà thôi! Tôi như người đi trên mây, buồn ngủ gặp chiếu manh, không ngờ đời mình có lúc gặp qúi nhân dễ dàng như thế này! Dĩ nhiên, qua trung gian em trai tôi, ông Ân mới dám tin là tôi sẽ trả ông sau khi đến Hoa Kỳ . Nhưng dù sao đi nữa, việc ông giúp một người xa lạ như tôi, trong hoàn cảnh này, phải coi là một phép lạ mà tôi không mường tượng trước được, nhất là ở thời kỳ gạo châu củi quế năm 78. Bà Ân ngồi cạnh chồng chỉ cười hiền hoà không có ý kiến gị Lúc đó bà 39 tuổi, thua chồng hơn 10 tuổị Sáu đứa con, đứa nào cũng xinh xắn và ngoan hiền. Sau đó, tôi còn được biết thêm. Ông Ân cho tới 18 người vay tiền đi, tổng cộng là gần 200 lượng vàng!

Những ngày hồi hộp trôi qua rất chậm, tôi nôn nóng chỉ sợ chuyện bất trắc xẩy ra trước khi lên đường. Tôi vẫn hăng hái tham gia công tác thủy lợi tại địa phương, hoặc tự nguyện dạy lớp bổ túc văn hóa ban đêm trong tổ dân phố, để tránh sự chú ý của công an khu vực. Song song với những việc đó, tôi âm thầm mua giấy tờ, lấy tên giả, học nói dăm câu tiếng Hoa, và cuối cùng ra đi vào một ngày cuối năm khi sóng biển đang gầm thét dữ dội ngoài khơị

Khi những chiếc ghe nhỏ đưa người ra thuyền lớn ở Kiến Hòa, thì một chuyện bất ngờ xảy ra: công an cùng với chủ ghe đọc danh sách lên tầu, và quyết định bỏ lại 17 người đã đóng tiền, trong đó có toàn bộ gia đình em trai tôi gồm 4 ngườị Em trai tôi là người giới thiệu tôi đi, vậy mà phút ***t lại bị ở lại! Tôi lên tầu, hết sức hoang mang, ngờ ngợ linh cảm trước là sẽ có chuyện chẳng lành trên cuộc hành trình đầy sóng gió sắp tớị Tầu đi bán chính thức chỉ được một lợi thế là không sợ bị bắt ở bến hẹn, nhưng luôn luôn chở qúa trọng tải, có chuyến vừa ra tới cửa biển đã chìm. Chiếc thuyền gỗ tôi đi nom rất mong manh, mà chủ tầu và công an chất lên tới hơn 300 người, cố nhét càng nhiều càng tốt để thu vàng tối đạ Họ gạch tên bỏ lại 17 người, để thay vào bằng những hành khách khác bằng lòng nộp nhiều vàng hơn. Ðây là loại tầu đánh cá có hầm chứa nước đá để ướp cá, bây giờ được dọn sạch để đưa người vượt biển. Hơn 100 nguời đàn ông chúng tôi bị dồn xuống hầm, cấm không được leo lên, và chỉ có mỗi cái cửa vuông ở giữa tầu để ngày ngày bên trên ném thức ăn xuống. Ðàn bà con nít thì được ngồi ở tầng trên cùng với thân nhân của chủ tầu và tài công. Có nghĩa là từ lúc bước chân xuống tầu, tôi không được liên lạc với vợ con nữạ. Tôi không biết, trong số hơn 100 người đàn ông ngồi dưới hầm tầu, có bao nhiêu người Việt; chỉ nghe tiếng chuyện vãn chung quanh toàn là tiếng Hoạ Ông Ân với 3 cậu con trai tuổi từ 14 tới 18, ngồi dưới hầm bên cạnh tôị Vợ ông cùng cô con gái đầu lòng 19 tuổi, đứa áp út 13 và đứa con út 3 tuổi ở trên boong cùng với vợ con tôị Vì là người Việt, không dám tranh cãi với đại đa số người Hoa, chúng tôi bị dồn vào cuối hầm tầu, ngồi chịu trận tại chỗ, nước lúc nào cũng ngập từ thắt lưng trở xuống, và có khi lên tới ngực. Thức ăn cũng ít khi đến lượt mình, vì những người ngồi gần cửa lấy hết, lâu lâu mới quẳng vô phía chúng tôi cái bánh tét hay ổ bánh mì đã cứng như thanh củị Tuy vậy, ai cũng tự an ủi là cuộc hành trình sẽ không lâu, cố gắng chịu đựng vài ngày là tới bến, tha hồ thong dong.
http://www.racismnoway.com.au/upload/PrintBoatPeople.jpg
Sang đến ngày thứ tư, rồi thứ năm, tất cả đều mệt mỏi vì con thuyền nhỏ bị sóng nhồi liên tục. Nước biển rỉ vào hầm tầu mỗi lúc một nhiều hơn, mà chẳng ai buồn múc từng thùng đổ ra ngoài như hai hôm đầụ Chỗ tôi ngồi càng ngày càng thê thảm hơn. Nước ngập tới ngực, mà rác rến lại nổi lềnh bềnh chung quanh, Lá bánh chưng bánh tét, vỏ quít, vỏ bưởi cùng các thứ linh tinh không tên, trôi vật vờ, chẳng ai thèm vớt mà đem quăng xuống biển. Vì qúa chật chội, di chuyển rất khó khăn, nên ai cũng ngồi lì tại chỗ, đứng lên không nổi, đi tiểu luôn chỗ mình ngồi cho tiện. Trong hầm tầu, chúng tôi mất hết ý niệm thời gian, không ngày hay đêm, cũng chẳng biết tầu đang chạy hay đứng tại chỗ Ðến ngày thứ năm, vì nóng bức qúa, có người ngộp thở ngất xỉu dưới hầm, tài công mới cho khoét một cái lỗ vuông mỗi bề hơn một gang tay ngay trên đầu tôi, nghĩa là phía dưới tầu, để lấy không khí từ trên lùa xuống cho hơn 100 người phía dướị Vị ân nhân của tôi, ông Ân và các con, lúc đầu còn nói chuyện với tôi, sau mệt qúa, ai cũng nhắm mắt dựa vào nhau mà sống cho qua cuộc hành trình dài lê thệ

Bước sang ngày thứ bảy, buổi sáng tinh mơ, chắc chưa đến 6 giờ, tôi đang thiu thiu ngủ, thì nghe có tiếng gọi nhỏ:
- Anh Ngạn Anh Ngạn ơi!

Tôi giật mình ngơ ngác ngước nhìn lên, thì thấy bà xã tôi thò mặt qua cái lô thông hơi để tìm tôị Tôi không nhận ra mặt vợ tôi vì trời còn tối thẳm, nhưng nhờ giọng nói tôi biết vợ tôi cần gặp tôi có chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm cách đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đã gần một tuần ngồi một chỗ, hai chân tê cứng dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh khá lâu mới đứng lên được. May cho tôi là quanh tôi mọi người còn đang ngủ cả Chứ nếu họ thức thì tôi khó lòng di chuyển, vì họ sẽ lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:

- Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông hơi này lên đi!

Tôi lo lắng nhìn quanh. Lúc ấy tôi còn gầy yếu lắm. Thời gian ở trại cải tạo bị sốt rét nặng, kéo dài 21 ngày, bước đi phải nhờ người vịn, bạn bè cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh ở Bù Gia Mập. Giờ này vượt biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Nhà tôi lại bảo:
- Ðêm qua bão lớn. Cái áo của con bị rách tung rồi bay mất. Nó phải cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!

Nghe nhắc đến đứa con hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào người đang ngồi ngủ, rồi chui liền lên, Cái lỗ nhỏ, phải lách người khó khăn, làm trầy sứt cả hai vai, nhưng tôi không có cảm giác gì lúc đó Từ hôm lên tầu, tôi vẫn mặc cái jacket nylon của Không Quân ngày trước và chiếc quần tây màu vàng đục. Lúc ngồi, dĩ nhiên phải cởi hết nút quần, kéo fermeture xuống cho thoải mái. Bâygiờ đứng dậy, vội vã dùng hai tay đu lên khỏi hầm tầu, có người nào đó đã nắm ống quần tôi kéo lại, làm tôi chỉ còn mỗi cái quần đùi khi lên tới tầng trên. Trời mưa không nặng hạt lắm, nhưng gió biển thổi phần phật trong không gian mờ tốị Tôi cúi xuống ôm đứa con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo:
- Tầu sắp đắm mất, anh ạ!

Tôi đảo mắt nhìn quanh sau sáu ngày bảy đêm chui trong bóng tối dưới hầm. Chỉ một phút sau, tôi nhận ra ngay là mình sắp chết! Vợ tôi nói đúng. Là bởi vì, khi ở dưới hầm, tôi cứ tưởng tầu đang chạỵ Hóa ra tầu bị bỏ neo đậu tại chỗ suốt cả đêm rồi, mặc cho gió mưa và sóng dữ cuối năm vùi dập. Tuy cùng ở trên tầu, nhưng những tin tức bên trên không được thông báo cho người dưới hầm biết, sợ gây cảnh náo loạn, dẵm đạp lên nhaụ Bởi vậy, tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến bây giờ leo lên mới thấy kinh hoàng, Tôi nhìn lại phía buồng máỵ Một cảnh tượng hãi hùng và thê lương: không có tài công, không có người phụ máỵ Chiếc tầu không người lái cứ bập bềnh nghiêng ngửa theo từng đợt sóng khổng lồ đưa vào, đẩy ra, phó mặc sinh mạng mấy trăm người cho đại dương. Với sức sóng như thế này, tôi biết chắc tầu sắp vợ Ðàn bà con nít, nguời đứng người ngồi lố nhố, quên cả cái ướt lạnh, nhớn nhác hỏi nhau, không biết phải làm gì trong hoàn cảnh tuyệt vọng nàỵ Bà xã tôi bảo:

- Tài công bỏ tầu từ nửa đêm rồi!

Bấy giờ tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện. Ðêm qua, khi thuyền chúng tôi vào còn cách bờ Mã Lai khoảng nửa cây số, thì có tầu cảnh sát Mã Lai ra đuổị Rồi họ dựng mấy cây đại liên và đèn pha trên bờ bắn ra xối xạ Mười mấy người tài công cùng với thân nhân chủ ghe đeo phao nhảy xuống bơi vào, nói là để điều đình rồi sẽ ra đưa tầu vộ Nhưng rồi họ đi luôn, không ai trở lại! Người ngoài khơi cứ đợị Người đã lên bờ thì bỏ mặc. Ðàn bà con nít trên boong không ai biết lái tầụ Hơn 100 người ngồi dưới hầm thì tưởng tầu vẫn đang chạy bình thường! Tôi biết mình sắp chết, nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh bảo con tôi:

- Con ơi! Ðằng nào tầu cũng sắp chìm. Bây giờ con ôm lấy cổ ba, để ba nhảy xuống biển khơi, bơi vào ...
Tôi không biết bơị Mà có biết thì cũng không còn sức, bởi bờ ở qúa xa, tôi cố nhướng mắt nhìn mà chỉ thấy lờ mờ trong mưạ Ðứa con trai hơn 4 tuổi , quấn chiếc khăn quanh người ướt đẫm từ đầu xuống chân, run lẩy bẩy nhìn tôi im lặng gật đầụ Dường như nó cũng linh cảm thấy chuyện chẳng lành sắp đến, cho nên chỉ nhìn tôi chia sẹ Quanh tôi, có vài cái bình nylon đựng nước ngọt đã uống hết, nằm lăn lóc trên sàn. Tôi nắm bàn tay lạnh ngắt của vợ tôi và bảo:
- Em lấy cái bình nylon, ôm vào người rồi nhảy xuống. May ra sóng đánh vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu vỡ thì khó lòng mà sống được, vì cả trăm người sẽ níu chặt lấy nhau và cùng chết hết!

Vợ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ly biệt, đưa tay làm dấu đọc kinh. Tôi và con trai tôi cũng làm dấu Thánh giá và cầu xin Chúa che chở trong cơn nguy khốn. Tôi vừa đưa cho vợ tôi cái bình nylon, chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng vĩ đại ấp tới, làm chiếc tầu lật ngang, vỡ tung buồng lái ở tầng trên. Tiếng người đồng thanh kêu ru lên, bị tiếng gầm của sóng át đị Buồng máy, kính cửa sổ, mui tầu, mái gỗ bọc tôn và bao nhiêu thứ ngổn ngang trên tầu đều rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa hành khách gồm đàn bà và trẻ em. Tôi té lăn trên sàn tầu trong khối nước mặn khổng lồ vừa ập tới, đôi tay quờ quạng bám víu bất cứ thứ gì để sống còn. Từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lại được vợ tôi lần nào nữa! Ðứa con tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào đó trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ chưa rơi hẳn xuống nước. Nhưng ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững thì lớp sóng khổng lồ vừa đẩy vô bờ, lại rút ra mạnh hơn, làm tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, và lần này trên boong tầu không còn sót lại một aị Tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và những gì chưa vỡ qua đợt sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng đau đớn hơn cả là chiều tầu chìm dần xuống đáy biển mà hầm tầu lại chưa bể, cho nên hơn 100 người đàn ông ngồi với tôi suốt tuần lễ vừa qua, đều chết ngộp hết trong hầm, trong đó có cả cha con ông Ân, người đã đóng tiền cho gia đình tôi đi!

Tôi rớt xuống biển, cố gắng vùng vẫy theo bản năng sinh tồn, mặc dầu không biết bơị Trên mặt biển bao la, sóng nhồi khủng khiếp, tôi thấy từng mảng gỗ thật lớn của ván tầu, rồi thùng phuy, va li, nồi niêu, áo quần, thùng gạo và hàng chục thứ đồ lặt vặt khác trôi nổi theo triền sóng, đôi khi lao vào mặt mình. Ðàn bà con nít ngụp lên lặn xuống, bán lấy nhau mà cùng chết. Tôi uống no nước, chìm sâu xuống, đụng phải bao nhiêu xác người còn bấu chặt không rời nhaụ Tôi nín hơi ngoi lên được một chút để thở, rồi lại bị sóng cuốn đi không định được phương hướng. Là người Công giáo trong lúc lâm chung, tôi cố gắng đọc kinh sám hối để chuẩn bị lìa đờị Ðọc kinh, nhưng không cầm trí tập trung được. Tôi uất ức lắm, bởi thấy mình chết tức tưởi ở tuổi 32 sau khi đã kình qua bao nhiêu năm gian khộ Ngày còn trong quân đội, mấy năm tác chiến, tôi đã kề cận tử thần mà tại sao không chết ngay trên chiến trường cho xong? Tôi nhớ một lần hành quân ở Cái Bè, tôi đứng dưới đường mương bên gốc xoài, VC từ cánh đồng trước mặt bắn đạn pháo trúng ngọn xoài chỗ tôi đứng, miểng văng tung tóe, làm bay mất cây súng Colt tôi đang đeo bên hông và cắt đứt sợi giây ống liên hợp máy truyền tin PRC 25 tôi đang nói chuyện với Bộ Chỉ Huy Hành Quân. Lúc ấy tôi thấy số mình còn lớn lắm, chỉ bị trầy sát nhẹ ở bên đùi! Rồi khi ở trại cải tạo Sông Bé, tôi lại bị sốt rét nặng nề đến kiệt sức, tưởng không còn sống nổi tới ngày được tha vệ Vậy mà cũng không sao! tôi uất ức tự hỏi tại sao vươ biển gần đến nơi thì lại chết ? Thế rồi tôi uống no nước, đuối sức không vùng vẫy nổi, đành buông xuôi tay chìm xuống đáy bể, không biết gì nữa!


Khi tôi tỉnh lại trên bờ, thấy mình nằm sấp trên đống xác chết ngổn ngang. Nước ộc từ trong bụng ra giúp tôi hồi sinh. Tôi mơ màng tưởng mình đang nằm chiêm baọ. Ðứa con trai 13 tuổi của ông Ân chạy lại lôi tôi dậy và nói:

- Chú Ngạn ơi! Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Ðắm tầu, chú Ngạn ơi!

Tôi ngơ ngác nhìn nó, chưa nhận ra ai bởi qúa đuối sức và vì không có mắt kính. Thằng bé lay tôi và nhắc lại:

- Chú Ngạn ơi! Ðắm tầu! Ba cháu, chị cháu với 3 người anh của cháu chết hết rồi! Vợ chú với con chú cũng chết cả rồi!

Tôi vùng đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Lính Mã Lai đang quây những người sống sót vào gốc dừạ Họ cũng như tôi là những người được sóng đẩy vào bờ và may mắn thoát khỏi tử thần. Nhưng họ không được phép cứu những người bị ngộp nước như tôị Nếu được cấp cứu, tôi tin chắc trong đám người nằm kia, ít lắm cũng có cả chục người sống dậỵ Lính Mã Lai không cho cứu là bởi vì những kẻ xa lạ và bất nhân ấy đang lột quần áo người chết để lấy vàng và dollars giấu trong gấu quần, gấu áo, cổ áo, vạt áọ Moi của xong, họ lôi xác chết tập trung lại một chỗ chở xe mang đi chôn tập thệ Tôi từ gốc dừa bò tới, tìm trong đám 97 cái xác, thấy con trai tôi đã chết hẳn. Tôi bế cháu lên và nhận ra ván tầu hoặc ghềnh đá đã đánh vỡ trán con tôi, còn để lại một vệt dài thật rọ Còn vợ tôi thì sóng biển đánh trôi đi mất, không tìm được xác!

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngoài kia, biển vẫn ầm ầm gào thét, chỉ thấy sóng xô chập chùng, không còn dấu tích gì của chiếc thuyền định mệnh. Hôm sau, từ trại tạm cư, chúng tôi được đưa trở lại bãi biển, thả bộ dọc xuống hướng Thái Lan, tìm thêm được một số xác chết nữa , nhưng cũng không thấy vợ tôị Tổng số 161 người chết, chỉ vào bờ được khoảng 100 cái xác, phần còn lại bị sóng đưa đi mất tích. Có hai nhà sư Mã Lai gốc Hoa đem vải và nhang đến làm lễ cầu siêu trước khi lính Mã Lai đem chôn tập thể

Trên bãi biển Mã Lai dài thăm thẳm tôi dừng chân, ngồi dưới hàng dừa trông ra đại dương, nao nao mường tượng lại chặng đường đã quạ Nhớ những buổi sáng Chúa Nhật vợ tôi lên thăm ở Khu Tiếp Tân trường Bộ Binh Thủ Ðức. Rồi những lần từ thành phố xuống miền Tây chờ tôi ở hậu cứ tiểu đoàn. Khi sinh con đầu lòng, tôi từ đơn vị hành quân, không kịp thay quân phục, vội vã đón xe về thăm ở bảo sanh viện Ðức Chính trên đường Cao Thắng. Nhớ hơn nữa là những lần vợ tôi gánh quả nặng trĩu đi tiếp tế cho tôi trong trại cải tạo, băng ngang 17 cây số đường rừng từ thị xã Phước Bình vào Bù Gia Mập. Tất cả đều đã qua đi, chỉ còn lại mặt nước mênh mông xanh thẳm trước mặt, từng cuốn mất bao nhiêu xác người đồng hương trên hành trình tìm tự do!

Vợ tôi mất đi ở tuổi 26, sau những tháng ngày vất vả vì chồng. Lấy tôi khi tôi đã vào quân đội, thường xuyên xa nhà, vợ tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn bà khác trong thời khói lửa, chẳng mấy khi được gần chồng. Khi tôi được biệt phái về lại Bộ Giáo Dục, dạy học tại Sài Gòn, đã tưởng vợ chồng có thể sống đời dân sự yên ổn lâu dài, nào ngờ chỉ hơn một năm sau thì mất nước, bắt đầu cuộc sống mới lao đao gấp bộị Ðoạn đường trầm luân ấy, có ngờ đâu rút cuộc lại kết thúc bi thảm bằng cái chết trên đại dương cùng với đứa con đầu lòng hơn 4 tuổi!

Tôi tin chắc cái chết của vợ tôi đã làm thay đổi hẳn cuộc sống của tôị Nếu nói theo niềm tin thiêng liêng, thì chính vợ tôi đã cứu tôi vào phút ***t, trước khi đắm tầụ Bằng chứng là hơn 100 người đàn ông ngồi chung với tôi dưới hầm tầu đều chết cả vì ngộp nước. Em tôi -- người giới thiệu tôi cho ông Ân -- nếu đi cùng tôi chuyến ấy, chắc chắn cũng đã bỏ xác trên đại dương. Nhờ bị bỏ lại, nửa năm sau, em tôi cùng gia đình vượt biển thành công và gặp lại tôi tại Vancouver, Canada vào giữa năm 80. Bà Ân và hai đứa con nhỏ được sóng đánh vào bờ thoát chết, đi định cư ở Texas, tôi vẫn liên lạc cho đến khi trả xong 20 lượng vàng chồng bà cho tôi vaỵ

Biến cố hãi hùng của chuyến tầu định mệnh làm tôi càng vững tin rằng đời người có sự sắp đặt của định mệnh, hay nói theo đức tin Công giáo, thì đó là sự an bài của Thiên Chúạ Còn đó rồi mất đó! Kiếp người mong manh như chiếc bách giữa dòng, cho nên các cụ ngày xưa thường ví là cuộc phù thế nhân sinh. Vợ con tôi chết trước mặt tôị Hơn 160 người chết ngay bên cạnh tôị Mà một kẻ yếu đuối như tôi lại sống sót! Ðó phải là quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tôi lìa trần. Lúc ngồi trên tầu, ông Ân thường tâm sự với tôi: những ngày gần mất nước, gia đình ông đã có thể đi Mỹ dễ dàng, bởi ông làm việc cho cơ quan viện trợ Hoa Kỳ suốt hai mươi năm. Nhưng ông thấy mình tuổi đã lớn, muốn ở lại quê nhà khi đất nước hết chiến chinh, nên ông từ khước quyền lợi di tản mà người Mỹ dành cho ông. Ba năm sau, đất nước qúa lầm than, mà chiến tranh vẫn không dứt. Các con ông chuẩn bị bước vào tuổi nghĩa vụ quân sự phục vụ cuộc xâm lăng Kampuchia, thúc đẩy ông phải ra đị Năm 75 ông từ chối di tản bằng máy baỵ Năm 78 ông phải trốn bằng thuyền, để rồi chính bản thân ông cùng với 4 đứa con lớn đều chết cả!

Có thể do những suy nghĩ về cuộc đời sau chuyến hải hành khủng khiếp mà tôi thoát nạn chỉ trong đường tơ kẽ tóc, tôi bắt đầu có những thay đổi lớn trong tâm tự Tôi trở nên dễ tính, ít chấp nhất và không nuôi lòng thù ghét với bất cứ aị Tôi tâm nguyện rằng cuộc đời mình, hễ làm được điều gì cho cộng đồng, cho xã hội, cho tha nhân, tôi đều cố gắng để đền đáp lại phép lạ của Chúa đã cứu tôi trên biển.

Những ngày trống vắng ở trại tị nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là thành phần chịu nhiều gian truân nhất, thời chiến tranh cũng như thời hậu chiến. Cảm thông cái thực tế chua xót ấy, cùng với nỗi nhớ thương người vợ mới mất, tôi bắt đầu viết truyện dài "Những người đàn bà còn ở lại" trong 3 tháng ở trại tạm cự Cuốn sách đầu tiên ấy, tuy kỹ thuật chưa cao, nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Nó là bậc thềm thứ nhất, là nấc thang khởi đầu, để rồi từ đó đến nay tôi đã có được gần 30 tác phẩm xuất bản.

Hai mươi năm đã qua, trên mặt báo chí Việt ngữ, tôi chưa hề viết lại những dòng này để mô tả tỉ mỉ cái chết của vợ tôi với đứa con đầu lòng. Tuy vậy, từ thâm sâu, tôi vẫn tin chắc một điều rằng: chính cái chết của vợ tôi đã mở ra cho tôi một cánh cửa mới tôi chưa hề dự trù trong qúa khự Ðó là thế giới văn chương mà tôi miệt mài theo đuổi cho đến hôm naỵ

Nguyễn Ngọc Ngạn, Tháng 4/2000

Reels
07-12-2006, 01:43 PM
Bài viết thật cảm động và cay đắng. Nó cũng hé mở cho chúng ta thêm vài thông tin thú vị về lịch sử sau 1975.
Thân ái

Mật vụ
07-31-2006, 01:17 PM
Suy cho cùng thì chỉ tại cái chính sách dở hơi của bọn quân quản mà đã có quá nhiều người phải vượt biển , mặc dù chẳng có làm gì sai cả .

vip9x
09-14-2006, 03:11 PM
Thương bac' Nguyễn ngọc ngạn qua' huhuhu

daithaibao
09-25-2006, 03:15 AM
câu chuyện thật xúc động, vậy mới hỉu cuộc sống lúc mới giải phóng rất cơ cực

hoangphi
10-21-2006, 07:39 AM
tu chuyen cua nha van ngoc ngan dai qua ko the xem het nhung duoc ra phet toi ngep ngoc ngan :17: :9: :4: :1:

motcaitenkhongnoilendieugi
12-13-2006, 03:18 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(daithaibao @ Sep 25 2006, 03:15 AM) 30420</div>

câu chuyện thật xúc động, vậy mới hỉu cuộc sống lúc mới giải phóng rất cơ cực
[/b]

làm cái gì củng có cái giá cũa nó bạn
sẵn đây mình post bài " Cái Giá của Tự Do" cho anh em tham khão ha

Cái Giá của Tự Do

Bão càng ngày càng lớn. Biển vẫn gào thét dữ dộị Cơn thịnh nộ của đại dương vẫn chưa nguôi trong màn đên dầy đặc. Một ngọn sóng bạc đầu dâng cao nhất như một toà cao ốc, quật mạnh vào lườn ghẹ Chiếc ghe đánh cá nhỏ bé chở hơn 40 người vượt biển bịhất tung lên. Mọi người bị dồn cục đè lên nhaụ Những tiếng kêu răng rắc của lớp gỗ bị nứt rạn khiến đám người khốn khổ cảm thấy sợ hãi hơn cả tiếng sấm chớp vang rền của mưa bão ngoài trờị Nước từ những kẽ nứt rỉ vào hầm ghe, nhưng chẳng còn ai đủ bình tĩnh để đắp vá tạm thờị Chiếc ghe dường như không còn người điều khiển. Nó quay mòng mòng, nghiêng ngả, chỉ chực lật úp.

Tiếng kêu khóc thất thanh, tiếng la hét nhốn nháo của đám người xuống tinh thần khiến tình cảnh trong ghe càng hỗn loạn hơn. Bé Trinh, đứa con gái lên năm tuổi của tôi, sợ hãi khóc ré lên:

- Mẹ ơi!
Tiếng con bé chìm loãng trong đám âm thanh hỗn loạn. Tôi ôm chặt con vào lòng:
- Trinh đừng sợ, có mẹ đây!

Gió thổi ma.nh. Sóng bủa mạnh lên sàn ghẹ Chiếc nắp hầm bị cuốn phăng đị Linh tính như báo trước một điềm chẳng lành, tôi cố gượng bế con, lách đám người, chui lên khỏi miệng hầm. Nước biển tạt mạnh vào mặt khiến tôi cảm thấy đau rát. Gió rít lên từng chập dữ dội.

Qua ánh chớp, tôi nhận ra chiếc phòng lái của tài công đã bị sóng biển kéo đi mất tự bao giờ.

Một tiếng sét nổ xé trời, tiếp theo là một ngọn sóng khổng lồ đổ ụp xuống chiếc ghe khốn nạn. Hai mẹ con tôi bị sóng kéo tuột khỏi sàn ghe, rơi xuống mặt biển. Trong ánh chớp kế tiếp, tôi thấy chiếc ghe ngả nghiêng dữ dội rồi bị nhận chìm trong lòng biển phũ phàng.

Tôi ôm con chới với, ngụp lặn. Tay tôi vô tình vớ được một chiếc can nhựa không. Sóng xô mạnh khiến bé Trinh vuột khỏi tay tôị Tôi thét lên:

- Con ơi!

Tiếng kêu của tôi bị tiếng mưa bão át đị Tôi đạp nước lung tung, tay quờ quạng để tìm con. Mặc dù bị uống mấy ngụm nước biển, tôi vẫn cố gắng hụp sâu xuống hơn chút nữa, dùng cả cánh tay và đôi chân còn lại quơ quào trong tuyệt vọng để thăm dò đứa con bất hạnh.


Có vật gì bấu chặt lấy tay tôi, những ngón tay nhỏ xíu. Tôi mừng quýnh chụp nhanh lấy, hét lên:Trinh ơi, mẹ đây!

Tôi dùng hết sức của cánh tay còn lại kéo con lên khỏi mặt nước. Bé Trinh sặc sụạ Trong không gian u tối, tôi nghe rõ âm thanh của nước xộc vào miệng, vào mũi con. Sóng biển nhô cao, thụt xuống, nhồi hai mẹ con nhừ tử. Chiếc can nhựa suýt mấy lần vuột khỏi tay tôị Trong cơn nguy biến, tôi chỉ mong sao hai mẹ con đừng chìm, và cánh tay tôi còn đủ sức để giữ chặt con.

Bé Trinh hai tay ôm chặt lấy cổ tôị Mưa vẫn đổ ào ào như thác lũ. Sấm chớp bủa giăng đầy trờị Cơn giận của đại dương vẫn chưa nguôị Những con sóng bạc đầu vẫn lạnh lùng dâng cao ngất trời, rồi đổ ập xuống đầu hai mẹ con. Từng tảng nước nặng nề như cối đá đập vào đầu khiến óc tôi choáng váng.

Trong giờ phút kề cận với tử thần, bị sóng gió vùi dập giữa vùng biển bao la, tôi cảm thấy thân phận của con người quá nhỏ bé, mong manh trước quyền uy của Thượng Đế. Tôi nhắm mắt lại, cầu nguyện vội vã, một phản ứng tự nhiên của con người trước cái chết gần kề. Gió lạnh rít lên từng cơn. Thân người tôi tê dạị Lớp da bao bọc thân thể tôi dường như mất hết cảm giác. Tôi không còn biết nước biển lạnh hay ấm. Tôi cũng chẳng còn đủ bình tĩnh để tiên đoán được là hai mẹ con tôi còn có thể chịu đựng nổi cơn phong ba bão táp này được bao lâu, nhưng trong cơn sợ hãi tột cùng, một chút can đảm chợt bùng lên trong lòng tôị Sự can đảm phấn đấu của một người mẹ quyết giữ chặt con mình không cho sóng biển cướp đị Trí óc tôi quay cuồng. Tôi chẳng còn biết gì đến thời gian, đến cái không gian tối tăm lạnh lẽo chứa đầy khủng khiếp đang bao trùm lấy chúng tôị Cổ đeo con, đôi tay tôi cố bám chặt lấy chiếc can nhựa, chiếc phao duy nhất, và có lẽ cũng là chiếc phao cuối cùng của đời tôi.

Sóng biển vẫn vùi dập cho đến khi người tôi mệt lả và lòng tôi không còn lý gì đến sự sống chết. Tôi mặc cho sóng biển nhồi ném, đưa đẩỵ Tâm trí tôi đang mập mờ diễn ra cảnh xâu xé giằng co giữa sự sống và cõi chết. Tôi sẽ là người của thế giới nào đây? Chỉ một cái buông tay rời khỏi chiếc phao là đời tôi sẽ hoàn toàn đổi khác.

Nhưng rồi gió bão cũng nguôi dần. Mựa tạnh. Sấm ngưng nổ. Bầu trời đêm chỉ còn vương lại những tia chớp yếu ớt. Biển đã trở lại hiền hoà. Những gợn sóng nhấp nhô nâng hai mẹ con tôi bồng bềnh trong vùng nước tăm tốị Biển lặng quá, đến nỗi tai tôi có thể nghe được âm thanh của sóng va nhẹ vào chiếc can nhựa, tiếng thở dồn dập của con, và tiếng quậy nước của đôi chân mình. Gió vi vu, nhè nhẹ thổi bên taị Nước biển róc rách vỗ vào thân người hai mẹ con. Tôi cố mở to mắt quan sát chung quanh. Trời tối đen như mực, chẳng trông thấy gì, nhưng tôi thừa biết chung quanh tôi giờ đây chỉ là trời nước bao la.

Bé Trinh cựa quậy, đôi cánh tay nhỏ bé vẫn đeo chặt lấy cổ tôi. Người con bé run lên vì la.nh. Tôi nghe hai hàm răng của con run chạm vào nhau lập cập. Tội nghiệp con tôi. Giờ này nó cũng chưa hoàn hồn.

Bé Trinh rên khe khẽ:
- Mẹ ơi, con ... sợ quá!
- Hết bão rồi, có mẹ đây, con đừng sợ! Bám chặt lấy cổ mẹ, đừng buông ra nhé!
Đôi cánh tay nhỏ bé cử động trên cổ tôị Con bé thều thào:
-Mẹ ơi, mấy người kia đâu hết cả rồỉ Có ai biết mình ở đây không hả mẹ?
-Bão lớn quá làm mẹ con mình bị rớt xuống biển. Giờ này chắc bác Tư tài công đang đi tìm mình không chừng.
-Tối quá làm sao bác Tư thấy đường hả mẹ?
Tôi không trả lời con. Những câu hỏi ngây thơ của đứa bé làm lòng tôi chua xót. Một người đàn bà tuyệt vọng đang tìm cách an ủi cho đứa con mình nuôi hy vọng. Sự trớ trêu oan nghiệt ấy lúc nào cũng đầy rẫy trên đời. Trong lúc này, tôi đang mê hoặc một đứa trẻ thơ vô tội để nó được bình thản đón nhận cái chết.

Nước biển dập dềnh. Hai mẹ con trôi bồng bềnh. Khối nặng của đứa bé kéo tôi chìm dần xuống. Tôi lại đạp mạnh vài cái cho người trồi lên. Ngày xưa, lúc còn con gái, tôi cũng đã từng là tay bơi lội khá, nhưng trong hoàn cảnh này, dù cho là tay vô địch về bơi lội cũng đành bó tay nếu không có một cái phao để bấu víu.

Bé Trinh vẫn ôm chặt lấy tôi như một con nháị Tôi hít vài hơi thật mạnh để lấy lại bình tĩnh. Không khí mát lạnh mang theo mùi tanh tanh của rong biển khiến tôi tỉnh táo đôi chút. Tôi nghe hơi thở của con tôi dồn dập. Tay nó chắc đã mỏi lắm rồi. Trước nỗi hiểm nguy, được cái là trời phú cho đứa bé có một sức chịu đựng phi thường. Con bé cố bám chặt lấy cổ mẹ. Tôi muốn ôm con, nhưng đôi tay không thể nào buông rời chiếc can nhựa. Ngực hai mẹ con áp vào nhau, làn nước biển giữa hai lớp da thịt vừa âm ấm đôi chút đã vị tan loãng bởi sóng biển xô đẩỵ

Màn đêm dầy đặc. Trước mắt tôi vẫn là khoảng không tăm tốị mịt mù. Bên tai tôi là tiếng sóng xô nhè nhẹ. Tiếng sóng dịu dàng, tình tứ của những đêm trăng mật nơi biển Vũng Tầu với Chỉnh, chồng tôi từ dĩ vãng xa xôi chợt trở về. Chỉnh đã chết trong một trại cải tạo khắc nghiệt của miền Bắc. Tiếng sóng biển ngày ấy đã đưa tôi vào giấc ngủ êm đềm, trong vòng tay rắn chắc. Bây giờ, cũng âm thanh ấy, nhưng sao tôi nghe lạnh lùng, xa lạ quá. Nó rên rỉ, thều thào như tiếng mời gọi của những oan hồn. Chỉnh ơi! Hồn anh linh thiêng, có biết chăng em và con sắp đi vào cõi chết. Thôi thế cũng xong một kiếp người. Anh đã rũ sạch nợ trần đầy đoa.. Em và con cũng sắp chìm sâu trên con đường đi tìm ánh sáng tự dọ Một cái giá phải trả quá đắt phải không anh.

Môi tôi mặn chát, tại nuớc biển, hay chính bởi những giọt nước mắt của tôi đang lăn dài trên má. Tôi ngước mặt nhìn lên cao. Bầu trời đêm đã trong trở lạị Có ánh sáng lấp lánh của vài ngôi sao còn sót lại cuối chân trời. Ánh sáng lẻ loi, yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp tàn lụi. Bản mệnh của mẹ con tôi đó sao? Đau khổ, tủi hờn trong những tháng ngày chịu đựng sự kìm kẹp của một chế độ sắt máu chưa làm Thượng Đế hài lòng sao mà người còn đang tâm giáng xuống đời mẹ con tôi sự đầy ải khủng khiếp này. Tôi đã mang con đi, lao đầu vào một cuộc thử thách mà chỉ có một phần trăm hy vọng sống sót, và bây giờ, số phần của mẹ con tôi đã lọt vào con số chín mươi chín phần trăm bất hạnh kia.

Tôi nhìn đêm tối mà lòng lo sơ.. Tâm hồn tôi lạnh giá, cô đơn. Tôi biết đêm nay cũng sẽ dài lắm, dài hun hút như những đêm tôi thức trắng canh thâu để ngóng tin chồng trở về từ những chiến trường sôi động.

- Mẹ ơi, phải chi có ba đi theo, chắc ba sẽ tới cứu chúng mình mẹ nhỉ?


Nghe con nói mà ruột gan tôi quặn thắt. Chồng chết, tôi đã không nỡ báo tin buồn cho con biết. Tội nghiệp, trong đầu óc ngây thơ của đứa trẻ, nó vẫn ngỡ là cha nó còn sống, để rồi những đêm Giáng Sinh hay giao thừa, con bé vẫn mong mỏi cha nó trở về mua cho nó đồng quà, tấm bánh. Nước mắt tôi lại tuôn rơi. Tôi muốn khóc to lên tành tiếng, khóc ngon lành như một đứa trẻ thơ cho vơi nỗi hờn tủi, và để rồi chẳng bao giờ tôi còn được khóc nữa.

Nước bì bõm đập vào lỗ tai, tôi vẫn cố gắng đạp chân nhè nhẹ, giữ thăng bằng cho đầu hai mẹ con nổi trên mặt nước. Đôi cánh tay tôi mỏi nhừ và mất hết cảm giác. Tôi không biết mình còn có thể chịu đựng như thế này được bao lâụ Nếu không có bé Trinh, tôi có thể thả ngữa nằm dưỡng sức. Tôi chợt rùng mình khi nghĩ tới giây phút mà đôi tay tôi không còn đủ sức để bám lấy chiếc can nhựạ Tôi mong cho trời mau sáng. Ít ra, ánh sáng mặt trời cũng giúp tôi nhìn thấy cảnh vật mà bớt lo sợ hơn là cứ dật dờ trong biển đêm lạnh lẽo như thế này. Trời sáng, nếu may mắn có một chiếc tầu nào đi qua đây thấy mẹ con tôi, họ sẽ vớt. Một hy vọng tuy mong manh hơn tơ trời, nhưng cũng làm tinh thần tôi thêm phấn khởi.

Tôi cắn răng chịu đựng cái mệt mỏi, đau đớn, rã rời đang hành hạ thể xác tôi. Bé Trinh chẳng còn nói thêm câu nào nữa. Tôi thấy tay con đang run rẩy. Người nó nóng hừng hực, hơi thở phà vào cổ tôi nóng hổi.

Trời sáng dần. Mặt trời như quả cầu lửa, đỏ ối, từ từ nhô lên khỏi mặt đại dương. Những giải mây ngũ sắc phía chân trời Đông đang bừng sáng rực rỡ. Một ngày mới của biển đã bắt đầu. Sóng chạy lăn tăn. Mầu nước biển đen thẫm tối qua đang đổi sang mầu xanh đậm. Vài con chim hải âu săn mồi sớm đang lượn vòng vòng trên đầu chúng tôi. Chúng có vẻ thảnh thơị Nhìn đôi cánh chim giang rộng, bay nhàn hạ mà tôi thèm thuồng. Dù sao thì hình ảnh của những sinh vật đầu tiên được nhìn thấy sau cơn khủng hoảng đã làm tôi lên tinh thần. Tôi hít mạnh làn không khí ban mai. Phổi tôi mát rượi. Can đảm lại trở về với tôi. Tôi vẫn còn sống sau đêm bão táp.

Bé Trinh vẫn níu chặt cổ tôi. Bây giờ thì tôi có thể nhìn rõ mặt con. Tóc tai nó ướt sũng, mắt nhắm nghiền, da mặt đỏ rần vì bị sốt. Tôi đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn quanh để tìm dấu vết của chiếc ghe bị chìm, nhưng mặt biển vẫn sạch sẽ, chẳng nhìn thấy gì ngoại trừ một chiếc mũ bằng nỉ xám, và chiếc nón lá rách bươm đang trôi dật dờ cách tôi không xa. Lòng tôi xe thắt lạị Chắc có lẽ tất cả những người cùng chung ghe với tôi giờ đây đã nằm yên dưới lòng biển la.nh. Họ đã đến một nơi thật xa để tìm cho mình một hạnh phúc vĩnh cửu, một thế giới không máu lửa, hận thù. Còn tôi, tôi cũng sẽ theo gót họ, nhưng trước khi chìm xuống, Thượng Đế lại bắt tôi phải chịu đựng thêm những đầy đọa của thế giới loài người.

Bỗng mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy bóng dáng của một chiếc tầu từ xa. Xa lắm thì phải. Nó nhỏ hơn bàn tay tôi. Chiếc tầu lừ đừ trôi. Từng cuộn khói lững thững bay lên từ chiếc ống khói. Thân tầu xam xám in rõ trên nền trời xanh biếc. Hy vọng được cứu sống chợt bùng lên. Mạch máu chạy rần rật. Tôi đạp chân thật mạnh, cố nhô đầu lên cao để cho họ thấy tôi. Với phản xạ tự nhiên của một người sắp chết đuối, tôi cố gắng hét to lên để cầu cứu. Giọng tôi bị loãng đi trong gió biển rì rào.

Tôi lại ngoi, lại đạp, dùng hết sức để cố bơi tới nó, nhưng chỉ là ảo vọng. Chiếc tầu càng lúc càng nhỏ dần rồi biến mất sau làn nước bạc. Tôi bật lên tiếng khóc. Người ta không thấy, hay cố tình bỏ rơi tôi. Niềm hy vọng vừa bùng lên trong lòng chợt tắt lịm đi. Cơn mệt mỏi của thể xác lại kéo về hành hạ tôi.

Nắng lên thật cao, Trời đã đứng bóng. Những tia nắng chói chang, nóng như thiêu đốt của mặt trời chiếu thẳng xuống biển. Mặt nước lóng lánh, linh động. Những tia nắng phản chiếu rọi xốn xang vào mắt tôi. Vài con sứa thân vàng, trong suốt, lớn bằng hai bàn tay đang nổi lờ đờ bên cạnh. Tôi vội lách người để tránh. Hai bàn chân tôi nhồn nhột bởi đàn cá nhỏ xúm vào, rỉa những ngón chân. Tôi bỗng lạnh người khi nghĩ đến những con cá mập với hàm răng nhọn sắc, lảng vảng quanh đây để tìm mồi.

Bé Trinh cựa quậy. Bàn tay nóng hổi của nó buông lơi từ từ. Tôi hoảng hốt nói lớn:
-Trinh, con nắm chặt lấy cổ mẹ đi!
- Mẹ ơi, con ... khát nuớc quá!
Lời con nói như một lưỡi dao nhọn đâm thấu qua tim tôi. Con tôi lên cơn sốt, nó khát nuớc. Trời ơi! Tôi biết làm sao bây giờ? Chiếc can nhựa mà tôi bám víu chỉ là chiếc can đựng dầu, trống rỗng. Nước biển mặn chát làm sao mà uống. Tôi ước mong có một trận mưa như đêm qua đổ ập xuống cho con tôi được vài giọt nước thấm giọng.


Nước mắt tôi ràn rụu. Không nước uống, không lương thực, dù có nổi lềnh bềnh như thế này chắc chắn hai mẹ con tôi cũng không thể chịu đựng được lâu. Tôi nhớ lại chuyện kể về những con tầu vượt biển bị hỏng máy, trôi lênh đênh giữa lòng đại dương. Cạn lương thực, người ta phải ăn thịt, uống máu nhau để sống. Hoàn cảnh khốn khổ đã xô đẩy con người đến bước đường cùng để trở thành những con dã thú.


Nắng chói chang, nóng hừng hực đốt cháy cả da mặt, thế mà con tôi đang run cầm cập vì lạnh. Đôi tay nó cứ chực buông cổ tôi mấy lần. Tôi lựa thế rời một cánh tay khỏi chiếc can nhựa để ôm lấy con. Bàn tay tôi tê dại, Những ngón tay nhăn nhúm vì dầm lâu trong nước biển. Tôi cũng cảm thấy khát nước ghê gớm. Nước biển mặn đã rút dần nước trong các tế bào da, cộng thêm cái nóng như thiêu đốt của mặt trời khiến cổ họng tôi khô rát. Nếu con tôi đói, tôi có thể để nó cắn vào thịt mình ăn đỡ dạ, nhưng bây giờ lại là cái khát khủng khiếp đang hành hạ hai mẹ con.

Tôi ngước mắt nhìn lên trời tuyệt vọng. Những đám mây trắng như những tảng bông khổng lồ đang vô tình lững lờ trôi trong khoảng trời xanh biếc. Một chiếc phi cơ chở hành khách sơn mầu trắng, đỏ đang bay thật cao, nhỏ như một con cá bống. Trên đó, chắc người ta đang ngả lưng thoải mái với ly nước mát lạnh cầm trên taỵ Có người đang bàn với người yêu về chuyến trăng mật ở một vùng biển thơ mộng nào đó. Những đứa trẻ con đang ngủ say sưa trong chiếc ghế nệm êm ái. Có ai biết được tới vùng đại dương bát ngát, bao la ngay dưới chân họ, có hai mạng người khốn khổ đang chờ chết vì khát nước.

Mắt tôi nhòa lệ. Mảnh trời xanh lung linh, mờ ảo, mầu xanh của tự do sao xa xôi quá. Ngay bây giờ, nếu có một chiếc tầu của hải tặc Thái Lan tình cờ đi ngang đây, cứu vớt mẹ con tôi, dù cho sau đó thân xác tôi có bị hành hạ thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn cam lòng chịu đựng, miễn sao con tôi được sống. Chiếc tầu cướp biển, vốn là hình ảnh hãi hùng đe doạ của những người vượt biển đang còn ngồi trên một chiếc ghe an toàn, nhưng với tôi giờ đây, nó là cả một nguồn hy vọng. Chiều xuống dần. Nắng bớt gay gắt và biển trở nên mát dịu. Một ngày lại sắp tàn, chồng chất thêm những thất vọng não nề. Chẳng có một con tầu nào đi qua khu vực này. Tôi cố nhướng mắt nhìn về phía xa để tìm kiếm một hy vọng, nhưng mặt đại dương vẫn lạnh lùng, bao la và trống trải. Đàn chim hải âu buông những tiếng kêu rời rạc gọi nhau về tổ. Mệt mỏi, rã rời, tôi nghe lòng buồn thấm thía. Tôi cố ôm chặt con, niềm cô đơn, buồn tủi đang xâm chiếm hồn tôi. Con ơi! Phải chăng mẹ con mình đã bị Thượng Đế bỏ rơi? Nhìn những đám mây xám giăng mắc cuối trời xa, tôi chạnh nghĩ tới một cơn bão khác có thể xảy ra đêm nay, và chắc chắn tôi không còn đủ sức để chống đỡ nữa.

Trời xẩm tối. Gió lạnh lại bắt đầu thổi. Bé Trinh run lên. Người nó lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt, hai tay buông lơi cổ tôịi. Một tay ôm con, một tay cố bám chiếc can nhựa. Tôi đã quá mệt mỏi, đôi mắt lờ đờ, đôi cánh tay như bị tê liệt đi. Hai thân người lại từ từ chìm xuống. Tôi cố gắng vận dụng sức tàn đạp mạnh vài cái cho đầu của hai mẹ con ngoi lên khỏi mặt nước. Sóng bắt đầu lắc lư mạnh. Chiếc can nhựa như muốn vùng ra, sút khỏi tay tôi. Bắp thịt cánh tay phải của tôi không còn đủ sức níu lấy chiếc phao cho hai mẹ con nổi trên nuớc được lâu dài. Hai thân người lại từ từ chìm xuống.

Tôi lại cố gắng đạp cho nổi lên. Cánh tay ôm con cũng muốn xụi lơ, buông thả, nhưng tình mẫu tử mãnh liệt đã khiến tôi cắn răng chịu đựng, giữ chặt lấy con. Không! Mẹ sẽ chẳng bao giờ buông con ra trước khi mẹ nhắm mắt. Mẹ không muốn rời xa con, nhất là trong lúc nàỵ Nếu Trời bắt mẹ kiệt sức thì chúng mình cùng chịu chung một số phận. Con yêu của mẹ! Có chết, chúng ta sẽ cùng chết chung dưới bầu trời tự do con nhỉ!

Tôi nấc lên nước mắt chan hoà nhìn màn đêm từ từ bao trùm vùng biển bao la. Khối nặng của hai thân hình kéo mẹ con tôi từ từ chìm xuống... Nước ngập đến cằm. Tôi nghiêng mình, cố hết sức để nâng con lên cao. Mặt tôi úp xuống nước, sặc sụa. Tôi yếu sức dần...


Bàn tay nắm chiếc can nhựa buông lơi từ từ... Tôi chìm xuống trước con. Nước ngập phủ đầu tôi..

Bỗng tôi vùng lên, sặc sụa. Tiếng máy tầu nổ đâu đây như một liều thuốc hồi sinh làm sống lại sức phấn đấu của tôi. Sức phấn đấu cuối cùng của một con người trước khi dẫy chết. Tôi mở bừng mắt ra. Một hòn đảo tràn ngập ánh sáng đang trôi tới từ phía sau lưng tôi? Không ! Một con tầu thắp nhiều bóng đèn thì đúng hơn. Nó đang lù lù đâm tới phía chúng tôi. Chiếc thương thuyền sừng sững, to như một con cá voi khổng lồ trong ánh sáng phản chiếu từ mặt biển, tôi nhìn thấy hàng chữ "Canada Sealine" kẻ bên hông con tầu .

Mắt tôi bỗng chói lòa bởi ánh đèn pha chiếu thẳng vào mặt. Có tiếng máy ca-nô chạy tới gần và tiếng nguời nói xôn xaao Tôi như được hồi sinh, ôm chặt con, hai chân đạp thật mạnh, cố sức ngoi đầu lên, hét to:


-Cứu chúng tôi với!


Nhưng âm thanh kêu cứu của tôi của tôi đã bị át đi bởi những tiếng " Ùm, ùm" của những bóng người từ trên canô nhảy xuống nước.

oOo
Tối hôm sau…


- Cô khỏe chứ?.
Đang tựa tay trên boong tầu nhìn biển đêm, tôi quay người lại nhìn. Vị thuyền trưởng của con tầu đang mỉm cười nhìn tôi. Tôi khẽ nói lời đáp lễ:


- Dạ, thưa khỏe! Tôi xin cảm ơn sự cứu giúp của các ông, cảm ơn các ông, tôi đã khỏe. Cho đến giờ phút này tôi vẫn ngỡ mình còn đang sống trong mơ. Mẹ con tôi đã được cứu thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Nếu các ông không tới kịp thời, chẳng biết số phận của hai mẹ con tôi giờ này ra sao.

- Bây giờ sóng gió đã qua. Cô hãy quên đi dĩ vãng hãi hùng để chuẩn bị đón nhận một cuộc sống mới trong tự do. Cháu bé đâu rồi?
- Dạ nó đang ngủ.
- Chúc cô và cháu những ngày vui.


Tôi cảm ơn vị Thuyền Trưởng. Ông ta chào tôi rồi bước đi. Còn lại một mình, tôi dựa tay lên lan can tầu, thả hồn nhìn biển đêm. Tầu rẽ nước, những lượn sóng đập vào mạn tầu bắn toé lên những đốm sáng lân tinh.

Sương đêm xuống lạnh. Gió biển rì rào, êm ái như tiếng ru con. Mọi người đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn còn đứng đó như một pho tượng nhìn về phía chân trời xa thẳm để hồi tưởng lại những giây phút hãi hùng nhất của đời mình.

Cảm ơn con tầu thân ái. Cảm ơn các thủy thủ con tàu. Cảm ơn đất nước Canada. Cảm ơn những người có lòng nhân đạo trên con tầu. Cảm ơn nhân dân các quốc gia có tình người trên thế giới đã giang rộng vòng tay cứu vớt những thuyền nhân bất hạnh như mẹ con tôi mang đến bến bờ tự do.

sưu tầm Internet

linhtranmienxa
12-17-2006, 10:19 AM
boi the moi noi,cai bon quan quan vo va vo van,khong biet gi ma bay dat

info01
02-05-2007, 06:44 AM
hình như kái này chú ngạn hình như đã nói trong paris by night 77 roài...... nhưng mà đọc như thế này thì hỉu rõ nhìu hơn........

dumuc
02-05-2007, 10:14 AM
Cái giá của Tự Do phải trải qua thật nhiều...

Quay đầu là bờ
02-08-2007, 07:34 AM
bài viết quá hay và quá cảm động bạn ạ.Trc giờ tôi nghe nói vợ con Nguyễn Ngọc Ngạn đã mất hết,muốn tìm hiệu nhưng ko có cơ hội,nay mới đc bạn kể.Cám ơn bạn thật nhiều.
Ko ngờ cuộc đời chú Ngạn lại chịu nhiều đau thương mất mát như vậy
Cái giá của tự do quả thật quá đắt!!!

solid
02-08-2007, 09:24 PM
Tôi kg đồng ý lắm với 1 số người cho rằng cuộc sống sau nhưng năm 75 là cưc hình,nó chỉ đúng với 1 số người thôi,đại đa số mọi ngươi đều sống tốt .bây giờ cuộc sống ở VN rất tốt đấy chứ

Kilo
02-08-2007, 09:27 PM
Chuẩn bị lạm bàn " chính chị " rồi nhe !

daithaibao
02-09-2007, 12:13 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(platin @ Feb 8 2007, 10:24 PM) 41361</div>

Tôi kg đồng ý lắm với 1 số người cho rằng cuộc sống sau nhưng năm 75 là cưc hình,nó chỉ đúng với 1 số người thôi,đại đa số mọi ngươi đều sống tốt .bây giờ cuộc sống ở VN rất tốt đấy chứ
[/b]
vậy bạn có biết miền Nam Việt Nam là vựa lúa của cả nước thậm chí của cả thế giới ko? Vậy mà phải chịu cảnh thiếu cơm ăn, phải ăn độn khoai lang, khoai mì, bo bo .... theo bạn nghĩ họ có khổ ko?

Kilo
02-09-2007, 11:44 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn</div>
Tôi kg đồng ý lắm với 1 số người cho rằng cuộc sống sau nhưng năm 75 là cưc hình,nó chỉ đúng với 1 số người thôi,đại đa số mọi ngươi đều sống tốt .bây giờ cuộc sống ở VN rất tốt đấy chứ[/b]

Số người đó là số người nào ?
Phải ! Sống tốt lắm , có thấy ma nào chết đâu , đói là cái đinh gì (!?!) . Cả nhà tôi ăn độn , bà cố tôi răng lung liêng phải ăn bo bo mà có chết đâu ! Quá tốt ! Chắc phải bỏ mạng cả triệu người như hồi 45 mới gọi là " không tốt " đúng ko ?
Cuộc sống ngày nay rất "tốt" : Khỏi giới thiệu ! Sống ở VN nhiều rồi , coi báo đài (trong nước)nhiều rồi ------> Khỏi giới thiệu !!!!

Quay đầu là bờ
02-14-2007, 08:41 AM
Đúng vậy,nếu sung sướng"wá,tốt wá thì ko ai ngu dại gì bỏ quê hương ra đi,sống chết cũng đi
Đả đảo Việt....Nam ^^

Mật vụ
02-20-2007, 02:32 PM
http://i38.photobucket.com/albums/e140/hoisinh/ththanh71.gif

Bây giờ mà có tiền thì ở đâu cũng thấy tốt .

vip9x
02-21-2007, 05:28 PM
em đô`ng ý với Quay đâu` la` bơ`

Quay đầu là bờ
02-26-2007, 02:58 PM
đồng ý hoàn toàn với bác vip9x

Anh Võ
02-26-2007, 06:32 PM
vip9x và Quây đầu vào_bờ đồng ý với nhau. :D

Kilo
02-26-2007, 07:02 PM
Có tiếng nói chung ! :18:

like_TuanVu
02-27-2007, 09:35 PM
Đúng là để đi đến tự do thì phải chịu đựng sự hy sinh và mất mát, mỗi con nguời hay đất nuớc đều phải tuân theo quy luật đó . MR nguyễn Ngọc Ngạn là một điển hình. Mình rất cảm động khi nghe đuợc câu chuyện của ông. Nhưng những hành động của ông ngày hôm nay thì không đúng một chút nào, Nó mang tính hận thù sâu nặng giữa con nguời và con nguời nhất lại là nguời Việt Nam. MR Nguyễn Ngọc Ngạn là một nhà văn nổi tiếng, đáng ra ông phải có một cái nhìn tổng thể hơn cho một đất nuớc và một cuộc chiến. Phải có sự đại luợng và lòng vị tha của một nhà văn lớn.

like_TuanVu
02-27-2007, 09:57 PM
Các bạn thử nghĩ lại xem mất mát của Mr Nguyễn Ngọc Ngạn có nghĩa lý gì đối với hàng nghìn nguời dân Việt Nam bị Mỹ sát hại cả anh chị em, vợ con, cha mẹ mà không cần xét xử. Đọc thì cũng cảm động đấy nhưng phải nhìn xa và công bằng hơn một chút. Đã là nguời Việt Nam thì nên đoàn kết lại. Nguời Việt nam chỉ có sự đoàn kết làm sức mạnh mà thôi. Sau giải phóng hơn 30 năm trời, trong nuớc thì đã vậy nhưng ở nuớc ngoài cộng đồng nguời Việt sống duới sự tự do của các quốc gia đó cũng có thành tựu gì về khoa học kỹ thuật đóng góp cho nền văn minh nhân loại đâu.

linhtranmienxa
02-28-2007, 11:41 AM
Đúng vậy,đã là người VN thì phải đoàn kết,nhưng chế độ quân quản hồi năm 75 có nghĩ như vậy không,nếu họ muốn đoàn kết thì tại sao lại phá bỏ nghĩa trang quân đội VNCH ở Biên Hòa,tại sao lại bắt những người linh VNCH đi cải tạo 5 năm trời đầy khổ cực,có người còn chết trong những trại cải tao đó,đoàn kết là như vậy đó ah?nếu như cuộc sống sau giải phóng dể thở thì tại sao họ lại chấp nhận mạo hiểm cuộc sống của mình và người thân để rời VN,chấp nhận cuộc sống nơi đất khách quê người,chỉ vì họ sợ 2 chử "ĐOÀN KẾT"của CS

truongbt
02-28-2007, 04:45 PM
Linhtranmienxa ơi.Có lẽ tư tưởng của anh và chú không hợp.
Nhưng cái câu này
<div class='quotetop'>Trch dẫn</div>

nếu như cuộc sống sau giải phóng dể thở thì tại sao họ lại chấp nhận mạo hiểm cuộc sống của mình và người thân để rời VN,chấp nhận cuộc sống nơi đất khách quê người,chỉ vì họ sợ 2 chử "ĐOÀN KẾT"của CS
[/b]

làm anh đặt ra 1 câu hỏi : Là liệu những người ra đi đó có biết được chữ "Đoàn Kết" đó là gì không? Hay chỉ là nghe người khác nói về cái "Đoàn Kết" đó.

Thế chú có tin chúa giesu có thể đi từ Miền Bắc vào Miền Nam không???

motcaitenkhongnoilendieugi
02-28-2007, 08:28 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(truongbt @ Feb 28 2007, 05:45 PM) 42320</div>

Linhtranmienxa ơi.Có lẽ tư tưởng của anh và chú không hợp.
Nhưng cái câu này
<div class='quotetop'>Trch dẫn

nếu như cuộc sống sau giải phóng dể thở thì tại sao họ lại chấp nhận mạo hiểm cuộc sống của mình và người thân để rời VN,chấp nhận cuộc sống nơi đất khách quê người,chỉ vì họ sợ 2 chử "ĐOÀN KẾT"của CS
[/b]

làm anh đặt ra 1 câu hỏi : Là liệu những người ra đi đó có biết được chữ "Đoàn Kết" đó là gì không? Hay chỉ là nghe người khác nói về cái "Đoàn Kết" đó.

Thế chú có tin chúa giesu có thể đi từ Miền Bắc vào Miền Nam không???
[/b][/quote]

<div class='quotetop'>Trch dẫn</div>
Hay chỉ là nghe người khác nói về cái "Đoàn Kết" đó[/b]. ý truongbt là sao ?
có phải là những người chống cộng nói về "đoàn kết"


@linhtranmienxa : bớt nói đi ( hiễu ko)

linhtranmienxa
03-01-2007, 11:16 AM
ok motcaiten

linhtranmienxa
03-01-2007, 11:18 AM
To Truongbt:bản thân mình không có theo bất cứ một đạo nào,nên mình không tin vào thần thánh,chỉ tin vào bản thân,tin vào sự thật lịch sử

phuongbuon
03-01-2007, 08:03 PM
:22: ĐOÀN KẾT là thực tế nhất :18: :18: :18:
:sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail: :sail:

truongbt
03-01-2007, 09:23 PM
Vậy lịch sử do ai viết nên, bạn hay tôi.??

Câu này chắc chắn chả ai dám trả lời, thế nên tôi hy vọng đừng nên tiếp tục.Nếu không kết quả chả ra sao cả.Tôi tôn trọng anh PB vì câu nói trến.

Kilo
03-01-2007, 09:35 PM
@ linhtranmienxa : Đã bảo bớt bớt đi mà ! :4:

daithaibao
03-01-2007, 10:30 PM
bây giờ các bác nói chuyện ấy làm gì? có giải quyết được chuyện gì đâu chứ!!~! đúng ko nè , cứ từ từ rùi thực tế sẽ chứng minh cho các bác : ai đúng và ai sai

motcaitenkhongnoilendieugi
03-02-2007, 07:51 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(linhtranmienxa @ Mar 1 2007, 12:18 PM) 42361</div>

To Truongbt:bản thân mình không có theo bất cứ một đạo nào,nên mình không tin vào thần thánh,chỉ tin vào bản thân,tin vào sự thật lịch sử
[/b]

LinhTranMienXa: kêu bớt nói đi , ở trong room này bạn thì nhiều nhưg mà...
nên nhớ : " 1000000 người thân , có mấy người quen , khi vào tù có mấy người đưa":

lúc trước tôi cũng như LinhTranmienxa ,nhưng bây giờ kiềm chế rồi , kiềm chế nhưng ko phãi là ko nói ( lâu lâu vẫn chữi bình thường )

motcaitenkhongnoilendieugi
03-02-2007, 07:55 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(daithaibao @ Mar 1 2007, 11:30 PM) 42409</div>

bây giờ các bác nói chuyện ấy làm gì? có giải quyết được chuyện gì đâu chứ!!~! đúng ko nè , cứ từ từ rùi thực tế sẽ chứng minh cho các bác : ai đúng và ai sai
[/b]

1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước

daithaibao
03-02-2007, 10:27 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(motcaitenkhongnoilendieugi @ Mar 2 2007, 08:55 AM) 42423</div>

<div class='quotetop'>Trch dẫn(daithaibao @ Mar 1 2007, 11:30 PM) 42409

bây giờ các bác nói chuyện ấy làm gì? có giải quyết được chuyện gì đâu chứ!!~! đúng ko nè , cứ từ từ rùi thực tế sẽ chứng minh cho các bác : ai đúng và ai sai
[/b]

1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước
[/b][/quote]
tui hiểu ý của bạn, nhưng sắp tới đây sẽ có 1 sự kiện quan trọng trong nước, bạn hãy chờ xem, và dĩ nhiên là chúng ta bây giờ khỏi cần nói thì ai cũng bít lý do tại sao 1954 cha bỏ quê, và 1975 thì con bỏ nước. Nhưng nói là nói, nếu cùng chung quan điểm thì cứ ra yahoo mà chia sẻ với nhau, ko nên nói ở đây vì sự phát triển của 4rum và cũng là sân chơi của mấy ngàn thành viên khác. thân.

phuongbuon
03-02-2007, 03:20 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(truongbt @ Mar 1 2007, 10:23 PM) 42399</div>

Vậy lịch sử do ai viết nên, bạn hay tôi.??

Câu này chắc chắn chả ai dám trả lời, thế nên tôi hy vọng đừng nên tiếp tục.Nếu không kết quả chả ra sao cả.Tôi tôn trọng anh PB vì câu nói trến.
[/b]
mình dồng ý với ý kiến DTB dù bạn có tranh luận đỏ mặt tía tai đi chẵng nữa thì LSữ có thay đổi được đâu?
@LTMX ,MCT VN.............và còn nhiều bạn khác nữa mình cũng là dân Sài Gòn gốc .mình cũng đã sông dưới chế độ VNCH ( tuy không nhiều nhưng mình hiễu cà cảm nhận được) Ba mình cũng là sĩ quan chế độ VNCH cũng đi HTCTạo. mình nói thế cho các bạn hiễu. nếu nói mình còn nói nhiều hơn các bạn. nhưng nói ra để mà làm gì,có thay đổi được LSữ không ?hãy để cho nó năm yên đấy bạn ơi! tại sao các bạn lại phải tự mang đá lên vai vác chi cho nặng vậy?!!!!!!!!!!!!
HÃY NGHĨ VỀ QUÁ KHỨ NHƯ MỘT KỸ NIỆM . Thế thôi
chúc các bạn sống vui

motcaitenkhongnoilendieugi
03-03-2007, 07:21 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(phuongbuon @ Mar 2 2007, 04:20 PM) 42472</div>

<div class='quotetop'>Trch dẫn(truongbt @ Mar 1 2007, 10:23 PM) 42399

Vậy lịch sử do ai viết nên, bạn hay tôi.??

Câu này chắc chắn chả ai dám trả lời, thế nên tôi hy vọng đừng nên tiếp tục.Nếu không kết quả chả ra sao cả.Tôi tôn trọng anh PB vì câu nói trến.
[/b]
mình dồng ý với ý kiến DTB dù bạn có tranh luận đỏ mặt tía tai đi chẵng nữa thì LSữ có thay đổi được đâu?
@LTMX ,MCT VN.............và còn nhiều bạn khác nữa mình cũng là dân Sài Gòn gốc .mình cũng đã sông dưới chế độ VNCH ( tuy không nhiều nhưng mình hiễu cà cảm nhận được) Ba mình cũng là sĩ quan chế độ VNCH cũng đi HTCTạo. mình nói thế cho các bạn hiễu. nếu nói mình còn nói nhiều hơn các bạn. nhưng nói ra để mà làm gì,có thay đổi được LSữ không ?hãy để cho nó năm yên đấy bạn ơi! tại sao các bạn lại phải tự mang đá lên vai vác chi cho nặng vậy?!!!!!!!!!!!!
HÃY NGHĨ VỀ QUÁ KHỨ NHƯ MỘT KỸ NIỆM . Thế thôi
chúc các bạn sống vui
[/b][/quote]

anh nói kỹ chưa?

vậy là ko ai hiểu LinhTranMienXa rồi

linhtranmienxa
03-03-2007, 08:27 AM
thôi,tranh cải hoài cũng vậy,thật tình ma nói,tui rất có cảm tình với web NVOL,chính vì thế mà tui rời bỏ YNV qua bên đây
tui vẫn giữ nguyên lập trường của mình,nhưng tui sẽ không tranh luận về những vấn đê chính trị nữa,không phải vi tui sợ CS ma là sợ trang web nay sẽ bị ảnh hương.Nên có những chuyện tui phải nhịn,nếu ai có cùng quan điểm với tui về "sự thật lịch sử"thì tụi mình vào yahoo ban tiếp,ở đó được nói thoải mái

linhtranmienxa
03-03-2007, 08:31 AM
vì sao 1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước,các bạn tự hiểu ha,cho vai lời bình đi

motcaitenkhongnoilendieugi
03-03-2007, 03:17 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(linhtranmienxa @ Mar 3 2007, 09:31 AM) 42505</div>

vì sao 1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước,các bạn tự hiểu ha,cho vai lời bình đi
[/b]
thoãi mái , bình tĩnh đi người anh em
http://www.4shared.com/file/11598026/781b9...54-1975KLy.html (http://www.4shared.com/file/11598026/781b95c5/1954-1975KLy.html)

linhtranmienxa
03-03-2007, 03:31 PM
bài này tui có ở nhà

UAT_KIM_HUONG
03-04-2007, 07:52 AM
Tat ca cung do bon cong san ma ra ,bao nhieu cai gia phai tra

Quay đầu là bờ
03-04-2007, 08:29 AM
tội ác Việt CỘng ngày càng daỳ,ghi ko hết ,kể ko xiết

Kilo
03-04-2007, 09:56 AM
Nặng nề quá rồi đó ! Uất ức gì ra Y!M bàn tiếp mấy ông ơi !

daithaibao
03-04-2007, 12:24 PM
chán mấy bác quá, cái tội ác gì gì đó thì ai cũng biết, nhưng các bác cho em xin, đừng lôi mấy chuyện đó lên đây, vì đây là sân chơi chung của cả 2 phe mà. Có gì ra Y!M dễ xử hơn hen.
đúng ko đồng rận Kilo?? he he

Kilo
03-04-2007, 05:25 PM
Đừng làm ảnh hưởng người khác chứ ! Ra Y!M là xong !

Runglathap
03-04-2007, 09:52 PM
Tôi cũng là một sĩ quan VNCH, theo Công Giáo, bè bạn vượt biên không thấy hồi âm bao nhiêu năm rồi, không có bạn thân để cùng nhắc lại những kỹ niệm ngày xưa cũ. Nhưng những gì đã qua thì nên cho qua, để trong lòng chi cho thêm nặng. Oán thù nên mở chứ không nên buộc và chỉ có tha thứ thì mình mới được thanh thản tâm hồn. Các bạn có đồng ý không?

linhtranmienxa
03-05-2007, 11:20 AM
hẹn một bữa nào vào yaoo nói chuyện là ok nhất,cứ nói thế trước sau gì cái topic này cũng bi closed

Kilo
03-07-2007, 08:41 PM
Coi pộ bác phoi quên cái topic này rồi nhỉ ? :18:
Có gì mời ra Y!M , cả bên chống lẫn bên theo , anh em ngoài đó sẵn sàng "chiến đấu" . Thế nhé !
@linhtranmienxa : add nick tui chưa nhỉ (kilocompany53@yahoo.com.vn)

daithaibao
03-08-2007, 07:46 AM
chào, hình như các bác trong này ko coi thằng Y!M ra kí lô nào nhỉ, anh em ra ngoài nói chuyện dễ hơn, tranh luận có hiệu quả hơn, thế mà ko ai chịu ra, chỉ ở trong này mà cãi thui.

linhtranmienxa
03-08-2007, 08:24 AM
@kiloconpany:tui add nick của u rồi
kilo nói đúng đó,vào yahoo nói chuyện đi,ở đó chiến đấu dể hơn,ok?
bàn luận ở đây không nói được nhiều,chỉ tội cho trang web,tội cho admin,và tội cho những ban thích nhạc vàng khác thôi

linhtranmienxa
03-08-2007, 08:29 AM
@socdance:nói hơi quá rồi đó nha

motcaitenkhongnoilendieugi
03-08-2007, 05:09 PM
bây giờ ko còn hứng thú với mấy cái này rồi , chuyện gì khác đi các bạn.

nhưng mà ai muốn , tôi sẽ post 20 bài về vượt biên , 20 bài về chuyện tù , 20.......
ok

phuongbuon
03-08-2007, 06:35 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(motcaitenkhongnoilendieugi @ Mar 8 2007, 06:09 PM) 42886</div>

bây giờ ko còn hứng thú với mấy cái này rồi , chuyện gì khác đi các bạn.

nhưng mà ai muốn , tôi sẽ post 20 bài về vượt biên , 20 bài về chuyện tù , 20.......
ok
[/b]
hu hu hu :17: :17: em tối thât tình rổi :4: :4: :4:

truongvan
03-08-2007, 09:59 PM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(phuongbuon @ Mar 8 2007, 07:35 PM) 42894</div>

<div class='quotetop'>Trch dẫn(motcaitenkhongnoilendieugi @ Mar 8 2007, 06:09 PM) 42886

bây giờ ko còn hứng thú với mấy cái này rồi , chuyện gì khác đi các bạn.

nhưng mà ai muốn , tôi sẽ post 20 bài về vượt biên , 20 bài về chuyện tù , 20.......
ok
[/b]
hu hu hu :17: :17: em tối thât tình rổi :4: :4: :4:
[/b][/quote]
????? Em cũng đang thất tình nè!!!! :17: :17: :17:

daithaibao
03-08-2007, 10:39 PM
bó chân, mà socdance là ai vậy?

motcaitenkhongnoilendieugi
03-09-2007, 07:48 AM
<div class='quotetop'>Trch dẫn(phuongbuon @ Mar 8 2007, 07:35 PM) 42894</div>

<div class='quotetop'>Trch dẫn(motcaitenkhongnoilendieugi @ Mar 8 2007, 06:09 PM) 42886

bây giờ ko còn hứng thú với mấy cái này rồi , chuyện gì khác đi các bạn.

nhưng mà ai muốn , tôi sẽ post 20 bài về vượt biên , 20 bài về chuyện tù , 20.......
ok
[/b]
hu hu hu :17: :17: em tối thât tình rổi :4: :4: :4:
[/b][/quote]

từ khi biết nhớ biết thương rồi yêu , là từ khi biết đau, biết khổ , biết sầu

daithaibao
03-09-2007, 06:05 PM
thiệt hả bro????

linhtranmienxa
03-10-2007, 08:17 AM
pót bài tiếp đi motcaiten.......topic này có vẻ nguội rồi đó

Kilo
03-10-2007, 08:26 AM
Trời ạ mấy bác quan tâm đến mấy vụ này nhỉ ?
Cho em xin kiếu em tu trong này rồi (nhưng ăn thịt chó ngoài Y!M :18:)

linhtranmienxa
03-10-2007, 08:31 AM
ở đâ tui củng ăn thịt chó hết,ở đây hay yahoo củng chơi tuốt:-$

motcaitenkhongnoilendieugi
03-10-2007, 08:44 AM
tui thích nhất hải sản ( nhưng ko có mùi tanh )

linhtranmienxa
03-10-2007, 08:52 AM
đăng bài nữa đi motcaiten.....làm nóng topic lại coi,nguội quá rồi,không có gì để tranh luận hết

truongbt
03-10-2007, 12:22 PM
Nhắc nhở cả hai.Các bạn không nên xúc phạm người khác.
Nói về chủ đề này luôn có 2 ý kiến khác nhau, đối lập nhau.Nên như nói ở trên, hãy ra YM mà tự khen hoặc chê, hoặc chửi nhau.

Bần tăng đóng topic này.