PDA

View Full Version : Thiên mộc sắc kiếm(tiếp)



doanluong
03-06-2005, 09:58 AM
CHUƠNG SÁU

NHIẾP TUYẾT


Hà Tiểu Lại Tử đang ngủ thì bị Tiền Nhuệ lôi cổ dậy, dẫn xuống duới lầu. Bị phá ngang giấc ngủ, hắn ta vừa giận dữ vừa ngạc nhiên, cằn nhằn:
- Tiền đại gia à ! Ngài địnhlàm gì nữa đây ? Đêm vừa mới có canh ba đã bắt tiểu nhân đứng đây chịu lạnh. Cho dù tiểu nhân có là tử tội đi nữa, thì truớc khi chết cũng đuợc đối xử như một con nguời chứ ! Các ngài làm như vậy không sợ thần linh ở trên cao hay sao ?
Tiền Nhuệ nghiêm giọng nói:
- Hà Tiểu Lại Tử, nguơi đừng đứng ở đây mà lải nhải. Ta chẳng qua cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi. Nếu có gì thắc mắc, cứ hỏi lão tổng của bọn ta thì rõ.
Lúc đó Trang Dực đang chắp tay ra sau đứng ngoài cửa. Một mặt chàng quan sát hàh động của Tô Tiệp, một mặt lên tiếng:
- Hà Hận, nguơi đừng sốt ruột. Đợi một lát sẽ có nguời đến mang ngươi đi.
Hà Hận nhìn Trang Dực ngạc nhiên hỏi:
- Vậy chứ không phải đến Tịnh Danh phủ hay sao ? Tại sao lại giữa đuờng giao tiểu nhân cho ai chứ ? Thế còn Nghiêm Luợng thì sao ? Hắn có cùng đi chung với tiểu nhân không ?
Duờng như Trang Dực không muốn trả lời chi tiết:
- Nguơi không cần phải nhiều lời. Đến lúc ấy tự dưng nguơi hiểu.
Hình như Hà Hân đã cảm thấy có điều gì không ổn, hắn ta chợt lớn tiếng:
- Tổng đề đốc, các ngài là nguời chấp pháp, không lẽ lại phạm pháp sao ? Tiểu nhân chưa bị xét xử, nên không thể kết tội sống hay chết đuợc. Các ngài dám lợi dụng chức quyền để hãm hại tiểu nhân hay sao ? Bao giờ chưa đến Tịnh Danh phủ, tiểu nhân quyết sẽ không bao giờ nhận tội.
Tiền Nhuệ đấm nhẹ một quyền sau gáy Hà Tiểu Lại Tử nhưng cũng đủ hắn ta lảo đảo mấy buớc. Sau đó cao giọng mắng:
- Tên súc sanh này, nguơi đang ở trong truờng hợp như thế nào, mà lại dám to tiếng như vậy chứ ? Biết điều nên ngoan ngoãn im lặng. Bọn ta an bày như thế nào nguơi phải đi đến đấy. Giờ phút này nguơi còn đuợc nêu lên ý kiến hay sao ? Khôn hồn thì hẵ lặng im, bằng không chỉ tự chuốc vạ vào thân mà thôi.
Lúc này, phía ngoài cửa đã có nhiều tiếng buớc chân.
Chỉ một lát sau đã thấy bốn gã đại hán cao lớn và Tô Tiệp áp giải một nguời cao ốm đến.
Khi giáp mặt Trang Dực, bốn gã đại hán liền dừng lại. Tô Tiệp buớc lên, đưa tay chỉ tên bị áp giải nói:
- Tổng đề đốc, ngài kiểm soát xem có phải là hắn hay không ?
Trang Dực nãy giờ đã quan sát kỹ, nên khi nghe câu nói này chàng liền mỉm cuời đáp:
- Không sai, hắn chính là Ngãi Thanh Hoà.
Tô Tiệp chỉ tay về phía Hà Hận:
- Xin tổng đề đốc hãy giữ lời hứa cho.
Trang Dực quay đầu về phía Tiền Nhuệ bảo:
- Hãy giao nguời cho Tô cô nuơng.
Tiền Nhuệ lập tức nắm cổ áo Hà Hận, đẩy hắn qua phía Tô Tiệp,
Tô Tiệp liền đưa mắt ra hiệu, lập tức bốn gã đại hán đẩy Ngải Thanh Hoà cho bọn Trang Dực, đồng thời đưa tay ra đón lấy Hà Tiểu Lại Tử.
Duới bàn tay như gọng kềm của bốn gã đại hán. Hà Tiểu Lại Tử không khỏi la lên:
- Trong mắt các ngài còn có vuơng pháp hay không ? Không ngờ các ngài xem thuờng mạng nguời, tự ý trao đổi phạm nhân. Đuợc để ta xem hậu quả của các nguời ra sao ?
Hai mắt Tô Tiệp nhìn trừng trừng Hà Tiểu Lại Tử như muốn ăn tuơi nuốt sống hắn ta:
- Hà Hận, nguơi nghĩ nguơi là thứ gì mà dám nói đến vuơng pháp ở đây ? Vuơng pháp chỉ để trừng trị con nguời mà thôi. Còn loài cầm thú đội lốt nguời như nguơi, khỏi cần phải thẩm vấn xét xử. Ở đây chúng ta cũng có thể đánh nguơi rớt xuống chín tầng địa ngục.
Cho dù đang ở trong tình thế như vậy, nhưng khi nhìn thấy guơng mặt kiều diễm của Tô Tiệp, hai mắt của hắn vẫn sáng lên lộ liễu một cách thèm muốn.
Nhìn vào ánh mắt Hà Tiểu Lại Tử, Trang Dực đã đọc đuợc những ý nghĩ của hắn. Quả là ngựa quen đuờng cũ, chứng nào tật nấy.
Đột nhiên Tô Tiệp bay lên đá hai chân thẳng vào giữa mặt Hà Tiểu Lại Tử.
Hà Hận thấy nổi cả đom đóm lảo đảo ra sau, máu miệng và mũi thi nhau chảy ra. Hắn ta đưa tay lên chùi máu, giận dữ mắng:
- Nguơi chỉ là một ả tiện nhân, dựa vào đâu mà dám đánh ta chứ ? Họ Trang kia, nguơi có quyền gì mà đem giao ta cho ả đê tiện này ? Ta quyết không nghe theo sự an bày của các nguơi và nhất định phản kháng tới cùng.
Trang Dực quay sang thấp giọng nói với Tô Tiệp:
- Nếu để hắn ta tiếp tục làm ồn như vậy, thì nguời trong khách sạn sẽ bị hắn đánh thức hết. Tô Tiệp, cô nuơng hãy mang hắn ta đi mau !
Tô Tiệp đưa mắt nhìn bốn gã đại hán, lạnh lùng bảo:
- Khoá miệng hắn ta lại.
Bốn gã đại hán nhất tề dạ lớn . Một gã dùng vải nhét vào trong miệng Hà Tiểu Lại Tử.
Sau đó Tô Tiệp đưa tay vẫy:
- Mang hắn đi.
Bốn gã đại hán nắm Hà Tiểu Lại Tử đẩy đi ra khỏi khách sạn.
Tô Tiệp cung tay huớng về phía Trang Dực:
- Đa tạ tổng đề đốc.
Trang Dực cũng cung tay lên đáp:
- Đừng quên chuyện nguơi đã hứa với ta đấy !
Tô Tiệp nói chắc chắn:
- Tổng đề đốc cứ yên tâm. Truớc đêm mai nó nhất định đến tay ngài.
Nói xong, Tô Tiệp lập tức buớc ra ngoài, lên ngựa phi mất.
Tên tiểu nhị trong quán nãy giờ vẫn đứng nhìn, nhưng hắn ta chẳng hiểu gì ráo. Tất nhiên hắn không dám hỏi và cũng không muốn hỏi.
Lúc này Trang Dực và Tiền Nhuệ đã dẫn Ngãi Thanh Hoà trở về phòng. Đây là một gian phòng tuơng đối rộng rãi, sát góc tuờng có cái lò suởi, kế bên có trải chăn nệm. Phía góc tuờng đối diện có trải hai cái chăn. Một là của Nghiêm Luợng, một của Hà Tiểu Lại Tử nhưng bây giờ để cho Ngãi Thanh Hoà sử dụng.
Với động tác điêu luyện, chỉ cần vung tay vài cái Tiền Nhuệ đã cột chặt Ngải Thanh Hoà, cho dù hắn muốn chạy trốn cũng khó mà thoát thân đuợc.
Nghiêm Luợng đang nằm ngủ, chợt mở mắt ra nhìn Ngải Thanh Hoà, nhưng trên mặt không hề có chút biểu hiện gì, thâm chí không một lời, rồi xoay lưng qua ngủ tiếp.
Ngoài ra trong phòng còn có Đậu Hoàng Pha đang ngồi dựa góc phòng, nhìn thần sắc lúc này có vẻ đã khá hơn nhiều.
Trang Dực buớc đến sát bên Đậu Hoàng Pha thấp giọng hỏi:
- Đông Nhơn Hoà đã ra đi ?
Đậu Hoàng Pha cũng nhỏ tiếng đáp lại:
- Lão Đông đã mai phục sẵn ở đầu đuờng. Chỉ cần đối phuơng vừa rời khỏi, lập tức sẽ theo dõi ngay.
Trang Dực ngồi xuống kế bên, xoa hai tay vào nhau:
- Thật vất vả cho Đông Nhơn Hoà, bị thuơng thế vẫn phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Hy vọng hắn ta cẩn thận đừng để lộ ra tông tích.
Đậu Hoàng Pha mỉm cuời:
- Lão tổng cứ việc yên tâm. Thuơng thế của lão Đông tuy không phải nhẹ, nhưng không hề ảnh huởng gì đến hành động lần này. Hơn nữa lão Đông là nguời dày dặn kinh nghiệm.
Trang Dực đưa mắt nhìn về phía Nghiêm Luợng đang nằm hỏi:
- Hắn ta không có gây phiền hà cho nguơi chứ ?
- Không có, hắn ta vẫn ngoan ngoãn như vậy.
Lúc ấy Tiền Nhuệ buớc đến cũng ngồi xuống, có vẻ lo lắng nói:
- Lão tổng, nguời sai Đông Nhơn Hoà theo dõi hành tung của bọn nguời kia, phải chăng là muốn cuớp Hà Tiểu Lại Tử trở về ?
Trang Dực đáp:
- Đúng ! Ta có ý như vậy. Các nguơi cũng biết, chúng ta tự ý trao đổi phạm nhân là không hợp với quy định. Lỡ như bên trên điều tra ra đuợc, chúng ta ít nhiều gì cũng sẽ bị phiền phức. Kế hoạch này tuy không đuợc cao minh, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Tiền Nhuệ đưa tay sờ cằm nói:
- Lão tổng, thuộc hạ suy nghĩ hoài về việc này, đem Hà Hận đổi lấy Ngải Thanh Hoà có phải là thoả đáng hay không ?
Trang Dực nói với giọng khẳng định:
- Chuyến giao dịch này chúng ta không hề bị thua lỗ. Nguơi thử nghĩ kỹ xem, nếu như đàm phán không thành, Ngải Thanh Hoà vẫn ở trong tay Tô Tiệp. Nếu như trong lúc tức giận, cô ta có thể sẽ phóng thích Ngải Thanh Hoà, như vậy sẽ rắc rối cho chúng ta hơn...
Truớc mắt chúng ta đã có đuợc Ngải Thanh Hoà. Còn Hà Hận nằm trong tay Tô Tiệp chỉ có một con đuờng là chết mà thôi. Điều này chúng ta có thể nắm chắc như thế. Chỉ cần phạm nhân đừng lộ diện tố cáo, chúng ta sẽ không hề gì cả...